Thành phố không có nụ cười

Năm 2021 – Giải Nhì

Tác giả: Tô Mộc Hạ – 12 tuổi
Tuyển tập: Đóa hoa đồng thoại Vol.4
Nơi sống: Nghệ An

Hạng mục: THCS
Chủ đề: Cảm xúc
Minh họa: Lun Anh

Một ngày nọ, thành phố Vui Vẻ của vương quốc kia bỗng đánh mất nụ cười.

Mọi chuyện bắt đầu từ nhà vua của vương quốc này. Sáng hôm ấy, có vị khách từ nước láng giềng qua thăm đã hỏi ông rằng:

“Thưa đứa vua, theo ông thì thứ gì là đẹp nhất ở thành phố này?”

Nhà vua suy nghĩ một hồi rồi đáp:

“Thành phố của ta cái gì cũng đẹp, nhưng đẹp nhất là những tòa nhà cao tầng bằng kính nguy nga, những công trình kiến trúc tráng lệ. Tất cả đều là niềm tự hào của ta đó!”

“Nếu vậy thì thay vì là “Thành phố Vui Vẻ”, ngài nên đặt tên thành phố này là “Thành phố Kiến trúc” mới phải. Nụ cười có vẻ không đẹp bằng kiến trúc trong mắt ngài mà?” – Vị khách kia liến thoắng – “Ngài đổi nụ cười của thành phố này cho ta nhé? Ta sẽ tặng ngài nhiều tay thợ xây giỏi để làm nên những tòa kiến trúc đẹp. Ngài thấy thế nào?”

“Nụ cười có đáng gì đâu mà người này lại hỏi xin nhỉ?”- Nhà vua nghĩ – “Thôi được, ta đồng ý đổi cho ngươi đấy. Vì thành phố của ta có nhiều nụ cười lắm, ai cũng sở hữu nó cả.”

Vậy là cuộc trao đổi diễn ra. Nhà vua liền vui vẻ nghĩ xem nên cải tạo hay xây thêm cái gì cho cung điện lộng lẫy của mình.

Ngày hôm sau, những cuộc trò chuyện bắt đầu thưa vắng nụ cười. Bạn bè gặp nhau trên phố không niềm nở chào hỏi, người người gắt gỏng, quay cuồng trong mớ công việc hỗn độn, hoa không thèm tươi, chim không thèm hót, cây cối ủ rũ mệt mỏi… đến cả chú hề trong rạp xiếc cũng trưng ra bộ mặt buồn bã. Thành phố dường như trở nên câm lặng, cả ngày chỉ nghe tiếng còi xe inh ỏi.

Nhà vua lúc này mới tỉnh ngộ, ông nghĩ rằng thành phố này cần những tiếng cười. Nhưng lỡ làm mất tiếng cười rồi, biết tìm ở đâu đây?

Thế là nhà vua đi khắp nơi, quyết tìm lại nụ cười cho cả thành phố. Ông đến hỏi tất cả các toà tháp xinh đẹp của mình, những cây cầu và nhà cao tầng sáng lấp lánh ánh đèn nhưng chẳng toà kiến trúc nào trả lời được cho ông. Mệt mỏi, nhà vua đành dừng lại nghỉ ở công viên. Trông ông vô cùng buồn bã.

Lúc đó, một cậu bé ôm trái bóng chạy lại hỏi:

“Đức vua ơi, sao trông ông buồn quá vậy?”

“Ta lỡ làm mất nụ cười của thành phố rồi, ta hối hận quá.” – Nhà vua buồn bã nói.

“Cháu có thể giúp gì được cho ông không?”

“Cảm ơn cháu, nhưng cháu không giúp được ta đâu. Ta đã đi khắp thành phố rồi mà chẳng tìm được lấy một nụ cười. Thôi, cháu cứ tiếp tục chơi đi.”

Cậu bé liền tạm biệt nhà vua, miệng không quên nhoẻn miệng cười. Nhà vua thấy nụ cười của cậu bé, ông ngạc nhiên đến nỗi không thốt nên lời.

Thì ra nụ cười không biến mất hoàn toàn, nó vẫn luôn có ở trẻ con!

Nhà vua mừng quýnh, ông vội đi đến một bãi đất trống, ở đó có hai đứa trẻ đang chơi đuổi bắt, tiếng cười giòn tan của chúng ngập tràn khắp không gian. Ông lại đi đến một nhà trẻ, các bạn nhỏ đang hồn nhiên vui đùa và cười khanh khách. Ông thử ghé thăm một ngôi nhà, bên trong, một cậu bé vừa xem phim hoạt hình vừa cười như nắc nẻ. Ông đã đúng, nhưng làm thế nào để truyền những tiếng cười ấy đến người lớn bây giờ?

Nhà vua trở về lâu đài, vắt óc suy nghĩ suốt cả đêm. Đến sáng hôm sau, ông ban lệnh cho cả thành phố, rằng:

“Tất cả người lớn đều phải trò chuyện với trẻ con nhiều hơn.”

Sau khi lệnh này được ban ra, thành phố như đón nhận phép màu. Khuôn mặt của tất cả mọi người đều ánh lên nét tươi vui. Thành phố đã lấy lại được nụ cười. Nhà vua vui lắm, ông cho dừng xây dựng những công trình nguy nga tráng lệ, thay vào đó là các khu vui chơi, công viên dành cho tất cả trẻ em và người lớn. Giờ đây, ông đã nhận ra rằng cái đẹp và đáng yêu nhất của thành phố này chính là sự vui vẻ của mọi người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.