Ngôi nhà của Thỏ Béo

Năm 2020 – Giải Ba

Tác giả: Mỵ Gia Hân – 15 tuổi
Tuyển tập: Đóa hoa đồng thoại Vol.3
Nơi sống: Hồ Chí Minh

Hạng mục: THCS
Chủ đề: Cuộc sống
Minh họa: Duy Mèo

Một ngày hè với tiếng ve kêu râm ran.

Thỏ Béo chui ra khỏi cái hốc nhỏ gần đường Làng Hạnh Phúc. Tay cậu cầm búa, tay cầm đinh, và vài thùng sơn nhỏ. Thỏ Béo hăng hái , dang rộng hai tay:

– Hôm nay thật là một ngày đẹp trời! Trời rất trong và xanh, lại mát mẻ. Nhất định hôm nay mình sẽ hoàn thành xong ngôi nhà “mơ ước”!

Đó là ngôi nhà đang xây dang dở đầu Làng Hạnh Phúc, mái nhà vẫn chưa được đóng, tường chưa được tô sơn, cửa chính và khung cửa sổ vẫn chưa được ráp vào. Thỏ Béo bắt đầu bắt tay vào công việc.

Thỏ Béo đẽo những thân gỗ to thành từng mảnh hình chữ nhật vuông vức để dựng mái nhà. Cậu rất yêu quý ngôi nhà nên làm việc bằng cả lòng hăng say. Thỏ Béo xếp những mảnh gỗ chồng lên nhau theo hình ngói tam giác, sau đó cố định lại bằng đinh. Việc đóng mái hoàn thành. Cậu tiếp tục dùng sơn vẽ lên đấy một mặt trời tròn xoay với màu đỏ. Mái nhà hoàn thành. Thỏ Béo nhảy xuống đất, lắc lắc cái đầu, ngắm nghía, ngắm nghía, cậu thấy không vui lắm:

– Có gì đó không ổn, một mái nhà quá đơn điệu. Phải rồi, nếu nó xoay thành hình tròn nhô lên sẽ thú vị hơn nhiều!

Thỏ Béo lại đục đục, gõ gõ, xếp gỗ thành hình tròn, bào mòn các phần nhọn. Thỏ Béo lại nhảy xuống đất:

– Mái tròn, mặt trời đỏ chói, những hình ảnh làm mình cảm thấy ấm áp. Một mái nhà thật tuyệt!

Vừa lúc đấy, Cô Chuột Đồng đi ngang qua. Chợt cô đưa tay lên miệng, thảng thốt:

– Ôi! Không, Thỏ Béo! Mái nhà và mặt trời của cháu không đúng tí nào. Mái nhà phải hình tam giác nhọn và nhìn cái mặt trời kia, nó phải màu cam chứ!

Thỏ Béo mỉm cười:

– Cảm ơn ý kiến của Cô Chuột Đồng. Nhưng đó là mái nhà mơ ước của cháu. Cháu thích nó lắm ạ!

– Tốt thôi, đó là nhà của cháu, không phải nhà cô.

Cô Chuột Đồng nói rồi bỏ đi.

Thỏ Béo lại tiếp tục làm việc.

Cậu gắn vào giữa tường nhà một khung cửa sổ hình tam giác, và điểm lên đấy rất nhiều màu sắc. Màu cam, màu xanh, màu hồng, màu đỏ,…Chúng làm Thỏ Béo cảm thấy tràn đầy vui vẻ.

– Một khung cửa sổ tuyệt vời!

Vừa lúc đấy, Chị Họa Mi Hồng bay ngang qua. Chị ấy thảng thốt, quác cánh che miệng:

– Không! Không! Không! Thỏ Béo. Khung cửa sổ nhà em trông thật tệ. Nó phải hình chữ nhật chứ, và nhìn màu sắc kìa, thật quá lòe loẹt, hãy tô lại nó đi!

Thỏ Béo vẫn mỉm cười:

– Cảm ơn Chị Họa Mi Hồng đã góp ý. Nhưng đó là khung cửa sổ mơ ước của em ạ. Em rất thích nó!

– Được thôi, đó là nhà của em, không phải nhà chị.

Thế rồi Chị Hoa Mi Hồng bay đi.

Thỏ Béo tiếp tục công việc.

Cậu bắt đầu pha màu sơn tường. “Biển xanh lá”. Cậu sơn tường như dòng biển “xanh lá cây” với những gợn sóng trắng lăn tăn. Màu tường khiến cậu cảm thấy tràn trề hi vọng vào cuộc sống. Thỏ Béo lau mồ hôi trên trán và thích thú nhảy tưng tưng.

Vừa lúc đấy, Mèo Méo dạo chơi ngang qua. Cô bạn che cái quạt cầm tay lên miệng, thảng thốt:

– Ui! Ui! Thỏ Béo! Tường nhà cậu là dòng biển xanh lá cây ư, trông nó thật kì dị. Biển phải xanh dương, không phải xanh lá cây. Hãy sơn lại nó đi!

Thỏ Béo vẫn lại cười:

– Cảm ơn Mèo Méo đã góp ý. Nhưng đấy là tường nhà mơ ước của tớ. Tớ thích nó rất nhiều!

– Ồ, không sao. Đó là nhà cậu, không phải nhà tớ.

Thế rồi Mèo Méo tiếp tục cuộc dạo chơi.

Và Thỏ Béo lại tiếp tục công việc.

Chỉ còn mỗi cửa nhà. Thỏ Béo loay hoay, loay hoay, không biết nên tô như thế nào.

Anh Gấu Mèo bảo cậu hãy vẽ mặt trời đỏ vào cánh cửa cho đồng điệu mái nhà.

Chị Sóc Nâu lại khoát tay, bảo Thỏ Béo tô đủ màu giống khung cửa sổ sẽ đẹp hơn.

Bác Rùa Già phản bác, màu xanh lá như tường nhà sẽ đẹp hơn.

Thỏ Béo lại băn khoăn suy nghĩ, cậu chẳng biết nên lựa chọn ý kiến của ai, mà riêng bản thân cũng không có ý tưởng nào.

Thế là cậu Thỏ Béo tinh nghịch trộn lẫn các ý tưởng của mọi người lại. Cánh cửa nhà mơ ước của Thỏ Béo có mặt trời đỏ chói, mảng thì điểm đủ sắc màu, mảng thì bao la biển xanh lá, sóng lăn tăn trắng.

– Xong rồi!

Thỏ Béo đã hoàn thành nhà mới với mái ngói tròn, mặt trời đỏ chói lạ mắt, khung cửa sổ sặc sỡ, màu tường “biển xanh lá” kì dị, và cánh cửa nhà được tô từ ý tưởng của các cô chú hàng xóm.

Thỏ Béo nhìn căn nhà mơ ước với nụ cười toe toét:

– Ngôi nhà của mình thật tuyệt vời. Mình rất thích, rất thích nhà của mình.

Bạn của Thỏ Béo, hàng xóm của Thỏ Béo, họ hàng của Thỏ Béo đều kinh ngạc trước nhà mới của cậu ấy, nó thật sự là một ý tưởng điên rồ.

Nhưng dần dần, họ cảm thấy “Ngôi nhà của sự điên rồ” ấy rất đáng yêu và độc đáo. Hơn hẳn những ngôi nhà y đúc trong Làng Hạnh Phúc.

– Quao! Thỏ Béo, ngôi nhà của cậu thật đẹp và độc đáo!

Nhà Kiến Xanh trầm trồ.

– Mái ngói tròn á, cả mặt trời đỏ chói nữa! Thật kì diệu!

Cáo Tuyết ve vẫy cái đuôi nhỏ.

– Màu biển xanh lá, khung cửa sổ lòe loẹt và cửa nhà kì dị. Nhà mới của cậu thú vị thú vị thật đấy, Thỏ Béo!

Lợn Rừng bộc bạch.

Thỏ Béo luôn tin tưởng vào thứ cậu ấy mong muốn cho ngôi nhà, tin vào lựa chọn  bản thân, tận dụng ý kiến đóng góp của mọi người, nếu có sai lầm, đó cũng là lỗi riêng cậu.

VÌ ĐÓ LÀ NGÔI NHÀ CỦA THỎ BÉO!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.