Câu chuyện của chiếc diều cũ

Năm 2021 – Giải Nhì

Tác giả: Đặng Thị Hồng Điệp – 11 tuổi
Tuyển tập: Đóa hoa đồng thoại Vol.4
Nơi sống: Nam Định

Hạng mục: Tiểu học
Chủ đề: Đồ chơi
Minh họa: Nho Huy

Diều đang nằm trong góc ở một nhà kho và suy nghĩ về cuộc đời mình. Nó đang nhớ lại những ngày tháng vui vẻ, khi nó còn khỏe mạnh.

Vào những ngày hè lộng gió, Diều là niềm vui mà nhiều đứa trẻ mong muốn có được. Khi đó, nó được bay lên bầu trời cao rộng lớn mà ngắm nhìn thế giới. Nó nhìn thấy nhiều điều lắm! Nào là những cánh đồng lúa trĩu bông, rồi các tòa nhà cao tầng và cả những con người đang cần cù làm việc nữa. Diều còn được nô đùa với chị Gió, chơi cùng chị Mây và đùa nghịch với cả các anh Nắng chiều. Nó có thể nghe thấy tiếng các bạn nhỏ ở bên dưới đầy hào hứng:

“Ôi diều của cậu bay cao thế!” – Một cậu bé chỉ tay lên trời và nheo mắt ngắm nhìn Diều.

“Tớ chơi thử một chút được không?” – Một đứa trẻ khác phấn khích hỏi.

Diều cảm thấy thật hãnh diện và hạnh phúc khi được mọi người yêu quý, ngưỡng mộ và trân trọng như vậy.

Nhưng một tai nạn đã ập xuống đầu nó. Đến tận bây giờ, nó vẫn còn thấy hoảng sợ khi nhớ lại tai nạn đó của mình.

Trong một lần, do sơ ý, cậu chủ đã làm Diều bị gãy và không thể bay được nữa. Sống trong gia đình có điều kiện, lại được chiều chuộng nên cậu được mua cho luôn một con diều mới. Từ đó đến giờ, Diều nằm đây, làm bạn với chuột nhắt, nhền nhện và những chú kiến chăm chỉ. Mới ngày nào, nó vẫn còn hiên ngang bay lượn trên bầu trời, mà giờ đây, thân mình nó phủ đầy bụi và không thể nào bay lên. Diều cảm thấy buồn bã và tủi thân vô cùng…

Đang triền miên với nỗi tiếc nuối của mình, bỗng Diều nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài cửa vọng vào:

“Anh thấy thế nào?” – Là giọng của ông chủ.

“Chúng ta nên vào nhà thảo luận thêm.” – Giọng của một người đàn ông lạ vang lên đáp lời.

Diều sực nhớ ra rằng ông bà chủ đang bàn kế hoạch chuyển đi nơi khác sinh sống. Thực ra, đối với nó thì điều đó cũng chẳng có gì quan trọng vì thế nào nó cũng bị bỏ lại. Nghĩ vậy, nó bèn cố gắng dỗ mình chìm vào giấc ngủ để thôi không suy nghĩ nữa.

***

Đã hai tháng trôi qua kể từ ngày hôm đó. Hôm nay là ngày gia đình chủ mới chuyển qua đây. Người chủ mới hỏi ông chủ của Diều:

“Anh chắc là không còn cần thứ gì trong nhà kho này nữa chứ?”

“Vâng, trong này cũng không có đồ gì dùng được đâu.”

Một lúc sau, Diều thấy ông chủ mới quay lại cùng với một cô bé, có lẽ là con gái của ông.

“Con thử xem xem có thứ gì dùng được không.” – Ông bố bảo.

Sau một hồi ngó nghiêng, cô con gái thấy Diều, cô bé sung sướng thốt lên:

“Bố ơi, nhìn này, một con diều!”

Ông bố đến gần và xem xét rồi bảo:

“Ồ, nó bị hỏng nhưng cũng không nặng lắm, có thể sửa được. Con sửa nó cùng bố nhé!”

Cô bé vui mừng reo lên đồng ý. Còn đối với Diều, cảm xúc trong nó thật kì lạ. Đã rất lâu rồi nó mới được nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Ôi, nó thấy ấm áp biết bao… Vết nứt trong tim nó như được khâu lành lại. Diều không thể nào tin đó là sự thật.

Khi đã được sửa chữa xong, Diều thấy nó khác trước rất rất nhiều. Nó cảm thấy hạnh phúc và biết ơn hai bố con ông chủ vô cùng. Khi được thả lên, nó nghe tiếng cô bé reo vui:

“Bố ơi, diều đã bay lên rồi, diều của mình đã bay lên rồi bố ơi!”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.