Vuông

Hạng mục Tự do – Giải Nhì

Một ngày nọ, bé Phương quyết định đặt ra một quy tắc rằng thế giới này cái gì cũng phải là hình vuông.

Nhà cửa vuông, những ô gạch vuông, phòng ốc vuông, sofa, bàn ghế, tủ giường, sách vở, tivi là hình vuông, không có gì phải bàn. Và các loài cây cỏ hoa lá trong mắt Phương từ giờ cũng sẽ vuông vức cả. Mái nhà vuông, bánh xe vuông, bánh mì bơ tỏi, trái cây các loại Phương hay ăn cũng vuông! Và chó mèo gà vịt, và sâu, và nhện, và ong bướm, chúng là những hình vuông sặc sỡ vui tươi hay động đậy.

Bố của Phương là một ô vuông lớn, thường có màu cam, đôi khi là xanh dương hoặc tím. Khi nghe con trai mô tả mình, ông họa sĩ cao to ấy tạm giấu đi gương mặt siêu buồn để bật cười: “Cũng đúng đấy, còn con là ô vuông nhỏ màu vàng”.

Hằng ngày, hai bố con Phương thường miệt mài vẽ dưới hiên nhà. Bố im lặng đi những nét cọ chậm rãi trên bức chân dung mẹ, còn Phương nằm trên sàn, nguệch ngoạc bầu trời xanh có những tảng mây vuông vàng kem, một chú chim vuông vàng nghệ bay trên đầu ông mặt trời vàng rơm có bốn góc chín mươi độ hoàn hảo. “Có thể mẹ đang ở đâu đó đằng sau ông mặt trời”, Phương nghĩ. Phương thấy ngày tháng trôi qua thật vuông vức.

Không lâu sau, Phương đến tuổi đi học.

Vào giờ mỹ thuật đầu tiên, Phương sung sướng cầm lấy những cây bút màu rồi nằm dài ra bàn, chìm đắm trong những mảng vuông. Phương thấy như đang ở nhà.

Cô bé kế bên nhìn sang, liền liến thoắng:

“Sao Phương lại vẽ ông mặt trời hình vuông, lại còn to đùng ngay chính giữa nữa chứ! Ông ấy phải hình tròn và nằm phía bên trên, ở góc giấy bên trái ấy.”

Các bạn khác nghe vậy, cũng tò mò lại gần, xôn xao: “Mấy ô màu xanh lá là gì thế?”

“Những cái cây.”

“Thế còn những ô vàng?” “Bầy chim.”

“Còn ô vuông nâu với cọng vuông màu trắng bên trên?” “Thỏ.”

Phương đáp, thấy phật lòng vì phải trả lời những câu hiển nhiên.

 

Rồi lớp học nhanh chóng vang lên những tiếng cười. Các bạn nói với Phương rằng, ông mặt trời phải hình tròn, thỏ và những con chim là những đường cong và chẳng có cái cây cái hoa nào hình vuông cả. “Trừ khi chúng bị cắt tỉa như trong công viên”, một bạn nào đó nói thêm.

Phương vừa buồn vì thấy mình không giống ai, vừa thất vọng vì chẳng ai hiểu mình như Bố, nhưng cậu không muốn bị xa lánh. Suy nghĩ một lúc, Phương nói:

“Tớ hiểu rồi. Mặt trời hình tròn, cả thỏ, chó mèo, cây cối cũng tròn vo hết.”

“Đúng!” Các bạn ngừng trêu ghẹo, họ khen Phương thật sáng tạo khi vẽ mọi thứ thành ô vuông, có gì đó thật phi thường nhưng cũng quá xá buồn cười.

Phương thở phào, nhanh chóng hòa nhập với các bạn, bàn tán sôi nổi về việc hình tròn làm nên mọi thứ như thế nào. Thật khó chịu khi phải bảo bánh xe,bóng đèn, quả địa cầu là hình tròn, nhưng Phương quyết định sẽ im lặng. “Thế giới vẫn hình vuông, mình chỉ giả vờ gọi nó là hình tròn thôi!” Phương thầm nghĩ, cảm thấy mình thật thông minh.

Đến buổi học vẽ thứ hai, Phương bắt chước cả lớp vẽ lại ông mặt trời hình tròn trong góc giấy, những đám mây hình ruột gà mềm xốp, chú thỏ nâu tròn xoe với hai tai cong rũ xuống. Mọi thứ thật dịu dàng, tròn trĩnh và đáng yêu, nhưng Phương không thấy vui, vì phải vẽ sai. Cậu mang sự buồn bực đó trút vào một hình tròn lớn đen kịt, đè lên cả chú thỏ nâu, với một hình chóp dài cong vút úp bên trên. Khối tròn kì dị đó còn chứa nhiều viên tròn nhỏ đủ loại bên trong.

“Đây là gì?” Bạn bè Phương hỏi.

“Nhà đấy. Bên trong có bàn ghế, tủ giường, và sách.” “Cậu tưởng tượng hay thật!”

“Không hề. Tớ vẽ những thứ tớ thấy mà!”

“Ngôi nhà nào mà hình tròn chứ? Tất cả nhà cửa, bàn ghế, tủ và sách đều vuông mà cậu lại vẽ tròn! Thật ngố quá.” Các bạn cười Phương và lớp học lại xôn xao.

Phương bối rối, rồi tức giận:

“Tớ đã vẽ những thứ tớ nghĩ là vuông thành hình tròn để vừa lòng mọi người, và giờ các cậu lại bảo chúng hình vuông!”

Cậu bé nhắm mắt, bịt tai chạy ra khỏi lớp. Cảnh vật xung quanh là những mảnh vuông ướt nhòe. Cô giáo chạy theo Phương về đến nhà, và kể với bố Phương. Ông ra sau nhà, tìm thấy Phương đang nằm vắt vẻo trên cây. Cậu che mặt bằng những chiếc lá.

Bố ngồi dưới gốc cây, nhìn lên Phương: “ Những chiếc lá đó có hình gì?”

 

Cậu bé im lặng.

“Còn đám mây trên kia?” Không có tiếng trả lời. “Còn ngôi nhà thì sao?”

Chỉ nghe thấy những chiếc lá sột soạt bên trên. Hai bố con trầm ngâm nhìn bầu trời thật lâu. Phương bỏ chiếc lá đang che đôi mắt ướt của mình đi rồi quay xuống nhìn bố:

“Con thích những tấm chăn làm bằng nhiều ô vuông đủ màu mẹ đã may, những miếng giấy nhắc hình vuông màu vàng mẹ đã dán trên tủ lạnh và cái bánh xèo trong chảo vuông mẹ đã làm.”

“Bố cũng vậy.” Bố Phương ngước nhìn con trai, mắt ông cũng hoe đỏ.

“Con có thể gọi cả thế giới này hình vuông mà, chỉ cần con cảm thấy thế. Hãy cứ nhìn bằng đôi mắt và trái tim của mình.”

“Dạ!”

Phương gạt đi nước mắt mỉm cười. Bố giúp Phương leo xuống và hai bố con ôm nhau thật chặt.

“Giờ con thấy sao?” “Rất vuông bố ạ.”

“Như thế là được rồi.” Bố vò đầu Phương. Hai bố con quay vào nhà, họ cùng nấu và ăn những chiếc bánh xèo hình vuông vàng ươm, thơm phức. Và không quên dành ra một dĩa đầy bánh đặt lên bàn thờ mẹ.

Tác giả: Phan Hồng Đức, 26 tuổi, TP. Hồ Chí Minh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *