Viết câu chuyện của bạn vào đây

Hạng mục Tiểu học – Giải Nhì

Hải bắt đầu buổi sáng của mình như bao đứa trẻ khác. Sáu rưỡi, cậu bé tỉnh dậy, gật gù đánh răng rửa mặt và đến bảy giờ hơn cậu sẽ vội vàng chào bố mẹ rồi ù té chạy tới trường cho kịp giờ học. Trên đường đi, cậu tạt qua hàng bánh mì mua một ổ nhỏ, chào các bạn bè của cậu trên đường.

Không, bỏ qua đoạn cuối đi, Hải làm gì có bạn, cậu dường như bị tẩy chay bởi vì tật nói lắp và thói hay khóc của cậu. “Bỏ qua cả chuyện đó nữa” – Hải nghĩ – “Nhưng chắc chắn hôm nay mình sẽ có lấy một người bạn”. Cậu thầm nghĩ bụng, nếu sáng nay cậu nói chuyện được bình thường thì có thể cậu có bạn.

Hải đẩy cửa vào lớp, lòng háo hức chờ mong giây phút này từ bao giờ. Cậu thu hết can đảm và lên tiếng: “ Chà…ào”. Cả lớp im lặng sững người nhìn Hải. Bỗng, có thằng con trai lên tiếng: “ Ồ! Hóa ra thằng Hải không câm à!”. Cả lớp rộ lên tiếng cười. Hải bật khóc, nó chạy vội ra khỏi lớp, phóng vù ra ngoài trường. Cậu không tin được những người bạn cùng lớp sẽ phản ứng như vậy. Nó sẽ không và không bao giờ quay lại nơi đó nữa. Hải dừng chân. Trước mắt nó, có một triền cỏ mênh mông kề bên dòng sông biếc.

  • Nếu mình chết đi, mình không cần quay về nơi đó nữa – cậu nhủ. – Chỉ cần nhảy vào dòng sông kia.

Bỗng, mắt cậu để ý một quyển sổ bìa đen nằm xa xa phía cậu vài bước. Cậu nhặt nó lên.

 

“Thứ …. ngày… tháng…

       Hôm nay là ngày đầu tiên tớ đi học. Mọi người chê tớ béo. Nhiều đứa còn chọc tớ là đồ mập ú. Được viết ra điều này tớ cảm thấy thoải mái hơn.

       Viết câu chuyện của bạn vào đây!”

Lật trang thứ hai của cuốn nhật ký, Hải thấy một nét chữ khác.

 

“Thứ… ngày… tháng…

       Hè vừa rồi, tớ vô tình thò đầu vào hòm hóa vàng. Thế là tớ bị “sém” mặt và hỏng một bên mắt. Tới giờ, không ai dám chơi với tớ, có lẽ là vì trông tớ khủng khiếp như yêu quái. Nhưng tớ có thể chứng minh lòng tốt qua hành động của tớ.

       Viết câu chuyện của bạn vào đây!”

Từng trang một, cậu đọc, có những màu mực, nét chữ khác nhau nhưng tất cả đều có cách giải. Cậu sẽ viết gì vào trang dành cho cậu, Hải băn khoăn. A! Cậu nghĩ ra rồi. Cậu lục cặp lấy ra chiếc bút bi xanh và bắt đầu viết.

“ Thứ… ngày… tháng…

       Tớ vốn bị tật nói lắp. Vì thế mà tớ không có bạn. Nhưng lúc tớ định tự tử, một tia hy vọng lóe lên giúp tớ tìm ra hướng giải: Tớ phải mạnh mẽ đứng dậy, tớ sẽ thay đổi cách nói của tớ và kết bạn. Dù thế nào, nếu ai trêu chọc về tật nói lắp của tớ thì tớ sẽ tự hào nói rằng nó là một bước để tớ thay đổi.

       Viết câu chuyện của bạn vào đây!””

Hải gấp quyển sổ, đặt nó xuống nơi nó bắt đầu. Và, thoắt cái, vụt. Quyển sổ biến mất trong một luồng ánh sáng rực rỡ. Hải thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Cậu đã sẵn sàng để thay đổi, sẵn sàng để kết bạn rồi!

Tác giả: Đoàn Nhật Linh, 11 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *