Nụ cười

Hạng mục Tự do – Giải Ba

 

Trong căn phòng nhỏ có một cô bé.

Cô bé có một cậu bạn thân tên là Nụ Cười.

Cô bé yêu Nụ Cười và Nụ Cười cũng yêu cô bé.

Mùa Xuân, cùng nhau ngắm những bông hoa khoe sắc trong vườn nhà.

Mùa Hạ, cùng nhau nhảy múa dưới bầu trời đầy sao lấp lánh.

Mùa Thu, cùng nhau chơi đùa với những chiếc lá vàng rơi trong gió.

Mùa Đông, cùng nhau nặn những chú thỏ tuyết với chiếc mũi màu đỏ.

Mỗi đêm, cô bé sẽ ôm Nụ Cười chìm vào giấc ngủ và mơ về điều đẹp đẽ diệu kỳ.

Cả hai luôn ở cạnh nhau chẳng khi nào rời.

Một hôm, khi cô bé và Nụ Cười đang chơi trốn tìm trong căn phòng nhỏ thì có một tiếng động lớn phát phía sau cánh cửa phòng. Cô bé mở của bước ra thì thấy đồ đạc bị vất ngổn ngang khắp nơi, chiếc ảnh gia đình có bố mẹ, cô bé cùng Nụ Cười đã bị vỡ nằm dưới sàn nhà. Bố mẹ cô bé mỗi người quay về một phía.

Cô bé buồn bã trở lại căn phòng tìm Nụ Cười. Nhưng cô bé tìm mãi, gọi mãi cũng không thấy Nụ Cười ở đâu.

Cô bé chạy ra khỏi căn phòng đi tìm Nụ Cười, gặp ai cô bé cũng hỏi nhưng chẳng có ai biết Nụ Cười của cô bé đang ở đâu.

Cô bé cứ chạy và chạy mãi và rồi bị lạc. Trời cũng bắt đầu tối, cô bé chẳng nhớ đường nào để trở về nhà. Cô bé cảm thấy rất cô đơn và sợ hãi. Cô bé ôm mặt khóc nức nở thì có một bàn tay ấm áp đặt lên vai. Cô bé ngước mắt nhìn lên thì thấy bố mẹ của mình đang đứng đó. Cả hai ôm cô bé vào lòng.

Cách chỗ cô bé đứng không xa, Nụ Cười bỗng xuất hiện. Cô bé mừng rỡ chạy lại ôm Nụ Cười.

Nụ Cười ơi! cậu đã trốn ở đâu vậy. Mình đã đi tìm cậu khắp nơi mà không thấy?

“Mình đã trốn ở trong trái tim của cậu!”.

Tác giả: Trần Thu Thủy, 25 tuổi, TP. Hồ Chí Minh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *