Những mùa xuân yêu thương

Hạng mục Tự do – Giải Ba

 

Ngày Tết, những đứa trẻ quê chúng tôi hồi đó chẳng bao giờ có nổi một bộ quần áo mới. Nhà đông anh em nên khi mẹ mua quần cho anh thì chị được mua áo, em được mua dép và  thêm một cái quần hoặc một cái áo. Thường thì chúng tôi xin mẹ mua áo vì dù sao mặc áo nhìn sẽ đẹp và khác hơn hẳn. Tôi với chị gái gần bằng tuổi nên có thể mặc đổi cho nhau.

Tôi nhớ năm tôi học lớp hai, sắp đến Tết mẹ bảo: “Năm nay mẹ cho ba anh em mấy cây mía sau nhà, các con tự chặt và mang ra chợ bán, tiền bán mía mẹ sẽ cho ba anh em đi chợ Tết và mua những thứ các con thích”. Ba anh em chúng tôi lấy làm mừng lắm, mấy ngày cận kề, anh cả cứ đi học về là xách mấy thùng nước ra tưới cho mấy cây mía, mong cho nó xanh tốt hơn để bán được nhiều tiền. Hồi đó, ở quê tôi nhà nào cũng dựng hai cây mía ở hai bên ban thờ, bố nói đó là cây gậy cho các cụ đi, cũng là cái đòn gánh để ông bà gánh gạo. Thế nên mỗi dịp Tết trong làng nhà nào cũng có ít nhất là hai cây, nhà thờ nhiều thì bốn cây, sáu cây.

Chiều chiều, hai chị em chúng tôi đi học về cũng ra vườn phụ anh cả tưới nước. Rồi ba anh em ngồi lại, đếm mía và phân chia từng cây. Cây này là của anh cả, cây này là của chị rồi phần còn lại của em út. Chúng tôi háo hức đợi tới 28 Tết để được đứng bán mía, được thu tiền về đi chợ.

Rồi những ngày cận kề Tết cũng tới, chúng tôi được nghỉ học. Bố lấy dao ra vườn giúp anh em chúng tôi chặt mía, bỏ lên chiếc xe nhỏ nhỏ để chúng tôi mang ra chợ cóc bán. Cận Tết, bao nhiêu là hàng hoá đổ về, người đi chợ nườm nượp, cả khu chợ cóc của làng rộn ràng. Anh em chúng tôi đứng rụt rè bên bó mía xanh lá, anh cả cứ hối chị:

“Em mời người ta mua đi kìa!”

Chị lại đẩy qua tôi:

“Em út nhỏ nhất, em mời đi!”

Cứ như thế, chúng tôi đùn đẩy nhau qua lại. Đến gần trưa, chỉ có hai người ghé chỗ anh chị em tôi mua được bốn cây mía. Trời bắt đầu nắng gắt, những lá mía rũ xuống, ba anh em đứng buồn hiu nơi góc chợ. Bỗng từ đâu có một chú trong làng cầm cây gậy đi tạt qua chỗ anh em tôi, chú định đi lướt qua nhưng chợt khựng lại và quát lớn:

“Mấy đứa làm gì ở đây? Buôn bán gì? Nộp thuế chợ sáng nay chưa?”

Anh cả tỏ vẻ hoảng hốt:

“Dạ, chúng cháu… chúng cháu bán mía thờ Tết thôi ạ. Cháu không biết thuế chợ là gì đâu chú.”

Chú kia trợn ngược mắt lên, nhìn chằm chằm vào ba đứa rồi quát tiếp:

“Chúng mày con nhà ai?”

Thấy tình hình có vẻ căng, tôi hoảng hốt chạy núp vào cô bán lá dong bên cạnh. Lúc này cô đang mải bán hàng liền quay lại, cầm tờ năm nghìn dúi vào tay chú bảo vệ, cô ôn tồn:

“Tụi nó con nhà anh Ngạ y sỹ đó, bố mẹ cho mấy cây mía bán kiếm tiền đi chợ Tết, anh làm gì dữ tợn, chúng nó sợ kìa. Tiền thuế đây này, anh cầm đi!”

Chú bảo vệ nghe cái tên bố tôi thì giật mình, quay ra một lát chú cười hì hì:

“Trời đất, sao không nói sớm, bố chúng mày thì chú rành quá rồi. Thôi ba đứa bán đi, chú không lấy tiền thuế đâu.”

Rồi chú nhét năm nghìn bạc vào túi cho anh cả.  Ba anh em chúng tôi được phen hú vía. Anh cả lúng túng quay ra cảm ơn cô bán lá dong, đưa trả lại tiền cho cô nhưng cô không nhận. Cô bảo:

“Cô không lấy đâu, ba đứa cầm làm tiền vốn, mấy đứa không biết cô chứ cô nhìn mặt mấy đứa cô biết. Hồi đó thằng cu nhà cô bị trật tay bố các cháu là người xoay lại cho nó đấy, cô vẫn biết ơn bố các cháu nhiều lắm!”

Ba anh em tôi đứng nhìn nhau cười vui vẻ. Cũng nhờ thế mà tôi phấn khích hẳn lên, tôi chạy ra mé đường mời chào mọi người mua mía. Chỉ trong một tiếng sau, chúng tôi đã bán hết veo bó mía. Anh cả giao cho tôi và chị đứng giữ chỗ bán, anh chạy về xin bố chặt thêm mía.

Tết năm đó, nhờ có tiền bán mía mà anh em tôi được chở nhau đi chợ phiên ở thị trấn. Mẹ may cho hai chị em tôi mỗi đứa một cái túi nhỏ xíu ở phía trong áo, chúng tôi nhét tiền vào đó và chở nhau đi chợ. Lần đầu tiên đứng giữa chợ đông đúc nào hoa nào quả, nào bánh trái và tất tần tật những thứ trên đời đều bày ở chợ phiên, ba anh em chúng tôi hoa cả mắt. Chỉ riêng việc nghe lời mẹ, ba anh em túm áo nhau để không bị lạc đi được nửa vòng chợ cũng đã khiến chúng tôi mệt lả. Cuối cùng ngắm nghía no nê chán chê, chúng tôi cũng chẳng mua được thứ gì. Phần vì tiếc tiền, phần vì thứ nào cũng muốn mua nên chúng tôi sợ không đủ tiền.

Cuối cùng anh cả thống nhất mua một cành đào về chưng Tết với giá mười lăm nghìn. Cầm cành đào anh cứ tiếc rẻ, giá mà nhà mình trồng được đào thì năm nay chúng ta còn kiếm được ối tiền ấy!

Thấy anh em chúng tôi hớn hở đi chợ về nhưng chỉ có một cành đào, mẹ ngạc nhiên:

“Ô hay, ba anh em đi chợ Tết kiểu gì thế, tiền bán mía bố mẹ cho sao không mua gì. Đào thì có bố lo rồi mà, cận Tết bố đi chặt bên nhà bác Vinh là được mà.”

Anh cả cười vui vẻ:

“Con thấy năm nay bác Vinh cũng chặt đào bán kiếm tiền Tết, với lại năm ngoái mình cũng xin nhà bác rồi, con thấy cành này đẹp nên mua về cho nhà ta.”

Mẹ cười xoa đầu anh cả:

“Ơ con cũng lớn rồi đấy nhỉ?”

Ngoài sân bố đã xách lủng lẳng mấy cân thịt heo mới đi chia chung với các nhà hàng xóm về. Bố cũng vui vẻ:

“Nào, anh cả đi cắt thêm lá chuối với bố để gói bánh chưng, em út năm nay có đăng kí bánh nhỏ không?”

Tôi hí hửng:

“Có chứ bố! Năm nay bán được mía con đăng kí hai cặp luôn nhé!”

Chị gái tôi chạy vào bếp giúp mẹ bê bát đũa ra rửa, không khí Tết ùa về từ cái lạnh mùa đông. Nhưng trong lòng mỗi thành viên gia đình chúng tôi khi đó, Xuân yêu thương đang từng bước tràn về.

Tác giả: Ngô Nữ Thùy Linh, 32 tuổi, Đồng Nai

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *