Minh gật gù

Hạng mục THCS – Giải Nhì

“Cô mời bạn Minh trả lời câu hỏi này.” – Cô giáo tôi gọi.

“Khò… Khò…”

“Bạn Minh?”

“Khò… ơ… dạ?”

“Ngủ gật trong giờ học, vào Sổ đầu bài.”

“Lại nữa.” – Tôi nghĩ thầm.

“Gật gù” tên thật là Minh, nhưng lớp tôi ai cũng gọi bằng biệt danh đấy vì nó rất hay ngủ gật trong giờ, cứ vào tiết là nó lại lăn ra ngủ. Bị cô phạt đứng, “Gật gù” ngủ đứng luôn, bị phạt viết Bản kiểm điểm, nó thề thốt này nọ, hứa sẽ không tái phạm, nhưng vài hôm sau lại đâu vào đấy. Cô giáo tôi nghĩ đủ biện pháp nhưng cũng không hiệu quả. Thế nên, thành tích học tập của nó toàn xếp chót lớp và cái “kỉ lục” ngủ gật trong giờ với số lần viết Bản kiểm điểm thì cứ lên vun vút.

“Anh Khoa trả lời giúp bạn.” – Cô giáo tôi lại gọi.

“Con thưa cô…”

Tôi đứng lên và trả lời lưu loát. Tất nhiên là câu hỏi này không làm khó được một học sinh 6 năm xếp loại giỏi như tôi. Trả lời xong, tôi nhìn “Gật gù” bằng ánh mắt khinh thường. “Câu hỏi đơn giản thế này mà cũng không trả lời được.” – Tôi cố ý nói ra để “Gật gù” nghe thấy, nó chỉ nhìn tôi buồn buồn và chẳng nói gì.

Tuy có thành tích học tập tốt, tôi vẫn giống bao đứa bạn khác cùng lớp là thích chơi game. Vì ngày mai được nghỉ học, tối nay tôi không ngủ sớm mà lên mạng “cày game” và “chat” với bạn đến khuya. Sau khi tạm biệt lũ bạn, tôi nằm xuống giường định ngủ. Nhưng hôm nay tôi khó ngủ quá! Lăn qua lăn lại, mãi mà vẫn không ngủ được. Tôi lật đật ngồi dậy, đến bên cửa sổ hít thở không khí trong lành của đêm khuya.

“Xoẹt… Xoẹt…” – Tiếng chổi quét rác vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.

Tôi lơ đãng nhìn xuống đường. Ánh đèn hắt xuống in bóng hai người làm vệ sinh đang đi tới. Một người cầm chổi quét rác, một người thu những túi rác bên đường bỏ vào xe. Người này không mặc đồng phục lao công, dáng người trông nhỏ hơn, có vẻ trẻ tuổi hơn.

“Muộn rồi, để mẹ làm nốt, con về nhà đi nghỉ ngơi đi.” – Người lớn hơn nói.

“Ra là hai mẹ con.” – Tôi đưa mắt đi chỗ khác.

“Thôi ạ, còn một đoạn đường nữa, để con làm nốt rồi hai mẹ con mình cùng về.”

Tôi giật mình. Giọng nói nghe quen quá! Tôi nhìn lại thật kĩ… Ủa?! Kia không phải là Minh “Gật gù” lớp tôi à?! Tôi bất ngờ quá, sững người một lúc rồi chợt hiểu ra. Hóa ra, Minh hay ngủ gật trong lớp là vì phải thức khuya giúp mẹ làm việc. Nhà nó nghèo, chỉ có hai mẹ con sống nương tựa vào nhau. Có lẽ là nó sợ mẹ làm việc vất vả nên đỡ đần giúp. Đêm khuya, trong khi mọi người đang say ngủ, hai mẹ con nó phải ra đường quét rác để kiếm tiền sống qua ngày. Con đường sạch sẽ mà mọi người đi lại cũng là nhờ hai mẹ con thằng bạn “Gật gù” ấy. Tôi thấy hối hận quá, đáng ra tôi không nên chê bai, coi thường nó như vậy. Nhìn bóng hai mẹ con mỗi lúc một xa, tôi quyết định sẽ xin lỗi Minh.

Sáng thứ hai đến lớp, tôi gặp Minh.

“Minh ơi…”

“Khoa à? Có chuyện gì vậy?”

“Minh, tớ xin lỗi cậu vì đã chê bai cậu…”

Nó ngạc nhiên lắm. Tôi nói tiếp:

“Tớ đã biết cậu hay ngủ gật trong lớp là vì cậu thức khuya giúp mẹ làm việc. Tớ… tớ xin lỗi!”

Thấy tôi bối rối, Minh bảo:

“Không sao, tớ không trách cậu đâu. Dù sao thì mẹ tớ cũng xin chuyển sang làm buổi chiều rồi. Từ giờ tớ sẽ không ngủ gật trong lớp nữa, tớ sẽ chăm học hơn!”

“Thế thì tốt quá!” – Tôi tươi cười nhìn Minh. – “Tớ sẽ giúp cậu học thật giỏi.”

“Được, cảm ơn Khoa!” – Minh cũng cười tươi rói.

Tác giả: Nguyễn Hoàng Hương Giang, 13 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *