Hoa mơ

Hạng mục Tự do – Giải Ba

Ngày còn bé xíu, nhà tôi từng nuôi nhiều gà, ngan, ngỗng. Nhưng đến giờ tôi vẫn cứ nhớ mãi về cô gà ấy…

Đó là một cô gà mái có bộ áo mượt mà màu nâu nhạt điểm trắng và vàng, nhìn xa như màu của những đốm nắng mùa hè hay cùng tôi nhảy nhót chơi đùa. Quanh ngực áo của cô có một dải viền trắng bông trông chẳng khác chiếc yếm. Trên đầu cô đội chiếc màu xinh xắn như một quả dâu chín mọng. Mẹ tôi gọi cô là Hoa Mơ. Hôm bà ngoại mang Hoa Mơ đến cho nhà tôi, bà nói nhìn cô nhỏ xinh vậy nhưng đẻ nhiều trứng lắm đấy. Quả đúng như lời bà, từ dạo có Hoa Mơ, sân vườn nhà tôi bỗng trở nên đông vui hẳn. Nhiều lứa gà con đã ra đời, lớn lên…

Dạo đó, tôi hay chơi với các chú gà con. Tôi đặt tên cho từng chú. Mỗi khi tôi đi học về, cả đám gà lại tíu tít chạy quanh chân chờ tôi cho ăn thóc. Lúc tôi ngồi nấu cơm, đọc sách, mấy chú gà thân thiết còn đòi tôi bế lên tay vuốt ve nữa. Có hôm trời mưa to, tôi về nhà thấy Hoa Mơ đang xòe cánh che cho bầy con ở góc sân. Hai cánh gà mẹ khum khum như mái nhà nâu tí hon cho lũ gà con rúc rích nấp. Mưa tạnh, tôi thấy Hoa Mơ run rẩy vì bị thấm nước, liền vội bế cô vào cạnh bếp sưởi cho khô. Lúc đó tôi thấy đôi mắt cô long lanh như có nước.

Rồi một đợt tôi phải đi ôn thi đội tuyển xa nhà. Lúc về, tôi ngạc nhiên sững sờ thấy Hoa Mơ bước đi tập tễnh, lông cánh xơ xác, cái đầu ngoẹo ngoẹo. Đôi lúc cô chợt ngã lăn ra quay vòng giãy giụa trên sân. Lúc sau hồi tỉnh, cô lại bước đi tập tễnh, lục tục gọi con với ánh mắt ngó nghiêng trông chừng. Mẹ tôi kể cô bị như vậy sau khi đánh nhau với một con rắn bảo vệ ổ trứng. Lúc đó lại đang có dịch cúm gà. Không rõ cô nhiễm cúm hay tại nọc rắn? Từ dạo đó, Hoa Mơ quên đẻ trứng, cô chỉ mải canh chừng, cặm cụi đào bới thức ăn cho đàn con đã lớn của mình. Có mấy đứa trong xóm gọi Hoa Mơ là gà điên. Mỗi khi cô tập tễnh lang thang dẫn bầy con ra đường là chúng nó lại bày trò trêu lũ gà con để xem cô xù lông lao vào bọn trẻ và kêu quang quác ầm ĩ cả xóm. Không chỉ trở nên dữ tợn hơn, cô Hoa Mơ còn mắc chứng cuồng tìm kiếm, đào bới. Tôi ươm mấy hạt đỗ trong hộp nhựa để làm bài thực hành, hôm say mang nước đến tưới đã thấy hộp đất bị bới tung. Làm đến hộp thứ ba vẫn vậy. Nhìn hộp đất tung tóe trên sân, tôi lao ra vườn thìm Hoa Mơ rồi giậm chân gào lên “Đồ điên!” làm cả đám gà chạy dạt đi toán loạn…

Từ lần đó, mẹ con Hoa Mơ không dám đến gần tôi nữa. Vừa bực vừa chán vì lâu chẳng có những chú gà con bé xíu để bế chơi, tôi đi tìm bạn trong những cuốn truyện cổ tích có những hình vẽ đầy màu sắc…

Một lần vào buổi chiều hè nắng vàng rực sân nhà, tôi đang mải mê đọc một cuốn truyện thì trời đổ mưa sầm sập. Nhìn ra sân tôi chợt thấy một cảnh tượng mà tôi sẽ không bao giờ quên được. Tôi thấy cô Hoa Mơ đang xòe đôi cánh che cho lũ con. Bầy con chen chúc nhau, có đứa chỉ rúc được cái đầu vào bụng mẹ, có đứa kịp chen được phần đuôi, vài đứa chân đã cao hơn mẹ vẫn cố khom khom chui vào dưới cánh làm ngôi nhà nâu chao đảo, ngả nghiêng. Dù vậy, không hiểu bằng cách nào mà đôi chân bé nhỏ mà một chiếc đã run rẩy của cô vẫn trụ vững trên mặt sân đã ngập nước. Tôi đã bật cười đến khi chợt nhìn thấy trong đám lông nâu đã bạc phếch xác xơ ló ra mấy đôi mắt gà tròn xoe, lấp lánh như những đốm sao… Tôi bỗng muốn đi thật khẽ đến bên để vuốt ve những chú gà như ngày nào mà không để mẹ các chú bị giật mình sợ hãi…

Rồi nhiều tuần, nhiều tháng trôi qua, nhà tôi cũng dần quen với cảnh sáng nào cô Hoa Mơ cũng tập tễnh lục tục gọi đàn con đã lớn tướng, dắt díu nhau ra vườn. Đàn con cuối cùng đó của cô có những cậu trống choai, gà cồ, gà cộc trông rất cao lớn oai vệ. Các cậu nghịch ngợm đủ trò, thỉnh thoảng còn chành chọe nhau chí chóe. Vậy mà cứ mỗi khi trời mưa, không hiểu sao các cậu gà to cộ ấy vẫn cứ thích nép sát và cố rúc vào đôi cánh của mẹ Hoa Mơ…

Tác giả: Thân Thị Phương Thu, 51 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *