Chuyện của Vỏ Gỗ

Hạng mục Tự do – Giải Nhì

Vỏ Gỗ ở cùng Đại Thụ bao nhiêu lâu rồi cũng chẳng nhớ rõ. Thời gian in trên mình nó những lớp xù xì thô kệch, thú hoang khắc lên vô số vết cào chằng chịt khiến vẻ ngoài của Vỏ Gỗ chẳng còn đẹp đẽ. Đôi lần đám Nấm Mốc lén chui vào khe nứt trên người Vỏ Gỗ ở một thời gian, không quên để lại thứ màu trắng, xanh loang lổ, Vỏ Gỗ chẳng thèm để ý. Nhưng Đại Thụ lại quan tâm.

Một ngày, Đại Thụ lên tiếng:

  • Này Vỏ Gỗ, chẳng lẽ ngươi không thấy sự hiện diện của ngươi vô cùng mất mỹ quan hay sao? Cái cây to lớn nhất trên Đỉnh Non Cao như ta mà có mảnh vỏ xấu xí là ngươi trên người thì còn gì hình tượng oai phong lẫm liệt nữa? Thôi đi đi, đi cho khuất mắt!

Những cây khác xung quanh vì e ngại Đại Thụ nên chẳng dám cho Vỏ Gỗ ở nhờ. Không còn ai bên cạnh, Vỏ Gỗ rời khỏi Đỉnh Non Cao vào một buổi chiều hoàng hôn hiu hắt. Nó đi, đi mãi, chẳng phân biệt phương hướng. Qua cung đường giữa hai khe đá chót vót và tiếng gió ào ào mà tận sau này Vỏ Gỗ mới biết đó là Thung Gió Rít, qua ngọn thác cheo leo đổ ầm ầm bất kẻ ngày đêm tới Vực Mây Mù sương khói cuồn cuộn, xa tít tắp chẳng thấy chân trời.

Nó nằm đó, nhìn lên bầu trời thăm thẳm, đếm các ngôi sao lấp lánh, ngắm vầng trăng từ tròn tới khuyết rồi lại đầy. Hơi ẩm và khí lạnh ngấm dần vào người khiến nó rã rời nhưng Vỏ Gỗ không buồn để ý. Nó tự hỏi bản thân: “Đời mình cứ tàn lụi như vậy ở chốn mờ mịt này sao? Hay là kết thúc luôn bây giờ?”

Vỏ Gỗ đứng lên, tiến gần lại mép vực, đang muốn nhảy xuống giữa lớp lớp mây mù thì một giọng nói trong trẻo vang vọng giữa không gian yên ắng:

  • Ồ, dậy rồi à, cứ tưởng cậu sẽ nằm mãi chứ.

Vỏ Gỗ giật mình ngó xung quanh, dưới ánh sáng trắng mờ mờ chảy tràn chỉ có mỗi nó. Là ai?

  • Trên này cơ! – Giọng nói đó lại cất lên như hiểu được sự nghi hoặc trong lòng của Vỏ Gỗ.

Ngẩng đầu, Vỏ Gỗ ngạc nhiên nhìn Mặt Trăng mỉm cười nháy mắt với nó.

  • Đã có rất nhiều kẻ tới Vực Mây Mù, đa phần không do dự nhảy xuống luôn khi vừa mới đến, có kẻ lại ngần ngừ trong chốc lát rồi bỏ đi. Có người đến chiêm ngưỡng khung cảnh hùng vĩ của nơi này xong cũng đi mất. Chỉ có cậu nằm một đống lâu như vậy làm ta còn tưởng cậu hóa đá rồi cơ. Vì sao cậu tới đây? – Mặt Trăng liến thoắng.
  • Tôi… tôi chỉ có một mình… Chẳng ai cần tôi cả… – Vỏ Gỗ buồn rầu đáp lại.
  • Ta cũng từng rất cô độc… Từ thuở xa xưa, trên bầu trời bao la chỉ có Mặt Trời và ta. Gã Mặt Trời kia trốn đông trốn tây chẳng bao giờ thấy mặt, một mình ta giữa màn đêm đen buồn chán biết mấy. Thế là đôi lúc ta trốn việc đi tới những miền xa lạ, toàn sỏi với đá, nhìn viên nào hay hay ta lại mang hết lên trời, treo xung quanh mình, rồi còn đặt tên cho chúng. Sao Mai này, Sao Khuê này, Sao Bắc Đẩu này… Ôi nhiều lắm! Thế là không chỉ còn mỗi mình ta nữa rồi.

Cười phá lên một tiếng, Mặt Trăng lại nói tiếp:

  • Cậu thấy bầu trời đêm hiện tại đẹp không nào? Ở nơi này cậu là kẻ vô dụng thừa thãi nhưng có lẽ ở một nơi nào đó cậu là nhân tố quan trọng đấy? Đừng lãng phí sinh mạng của bản thân, thế gian này còn vô số điều tươi đẹp cậu chưa biết đến. Nếu muốn, cậu có thể lên đây chơi với ta, hoặc là… tự tìm một ngôi sao cho riêng mình thử xem sao?

Vỏ Gỗ nghĩ cả đêm, nó đi khỏi Vực Mây Mù ngay khi những tia nắng đầu tiên của một ngày chiếu xuống. Nó đi qua rất nhiều nơi với phong cảnh khác nhau. Có con suối dài uốn lượn chẳng rõ bắt đầu từ đâu và chảy về đâu nên mang tên Suối Ngàn Sâu. Có Rừng Mưa Bụi rậm rạp cỏ cây, đầy hơi nước ẩm ướt. Hay lại có hồ nước rộng lớn, mặt nước lặng đen kịt không thấy đáy được mệnh danh là Đầm Nước Thẳm. Nhưng dẫu cảnh đẹp đến nhường nào, nếu không có ai chia sẻ thì còn gì thú vị. Vỏ Gỗ cứ đi một mình cho tới ngày gặp Củ Hành.

Củ Hành lớn lên ở Xứ Đồng Hoang, trên người không chỉ tỏa ra một mùi kỳ lạ, nó còn có tới mấy lớp vỏ, bên ngoài phủ lớp mỏng màu nâu sáng, dưới là lớp màu trắng mọng nước với nhiều sọc tím. Một thời gian sau, khi lớp dưới khô dần, bóc ra lại thấy dưới nữa là lớp trắng sọc tím khác, chỉ có điều lúc ấy thân hình Củ Hành sẽ nhỏ hơn.

Khoai Lang, Khoai Tây, Bí Ngô và mấy loài sống cùng Củ Hành đều rất tò mò, nếu lột tiếp phía dưới lớp vỏ trắng kia sẽ là gì?

  • Nào, nào, cho bọn mình xem thử một chút nhá. Đi mà!

Thấy lũ bạn nhao nhao lên tiếng, Củ Hành ngần ngừ suy nghĩ khá lâu, nó chỉ sợ nếu từ chối mấy đứa bạn sẽ xa lánh nó nên đành đồng ý. Vỏ ngoài chưa bóc hết, mùi hăng cay xè khủng khiếp bay ra khiến đứa nào đứa nấy nước mắt đầm đìa, chạy đi náo loạn cả một vạt rừng khiến Vỏ Gỗ đi ngang qua phải dừng bước.

Củ Hành vẫn ngồi đấy, co lại ôm lấy phần vỏ chẳng còn lành lặn, đôi vai rung rung. Vỏ Gỗ hiểu cảm giác đau đớn đó, sờ lên vết cào trên người đã lành từ lâu, nó dường như thấy được chính mình trong những đêm dài kể từ khi rời khỏi Đỉnh Non Cao. Lẻ loi, cô độc, tự gặm nhấm vết thương.

Vỏ Gỗ tiến lại gần Củ Hành, mặc kệ thứ mùi hăng hắc vẫn tản mát xung quanh. Vỏ Gỗ không chảy nước mắt, có lẽ là do lớp gỗ sần sùi ngăn lại, mà cũng có thể vì nó chẳng còn nước mắt để rơi. Vỏ Gỗ khẽ lên tiếng:

  • Này… cậu không sao chứ? Đau lắm à, có cần tớ giúp gì không?

Ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn kẻ xa lạ trước mặt, Củ Hành thấy thật chua chát. Đám Khoai Lang chắc đã bị dọa chạy đi hết rồi, chỉ còn lại mỗi mình nó… Người kia dẫu xấu xí nhưng không ngại ngần bước đến nói lời quan tâm khiến Củ Hành được an ủi phần nào.

  • Cảm ơn, tớ đỡ rồi. Tớ là Củ Hành… Rất vui được làm quen, cậu tên gì?
  • Tớ là Vỏ Gỗ.
  • Cậu có một mình thôi à? Cậu định đi đâu thế?
  • Tớ… chẳng biết nữa…

Câu trả lời không rõ ràng ẩn chút buồn lặng lẽ, trong lòng Củ Hành dâng lên nỗi niềm thương cảm, nó ngẫm nghĩ một chút, chợt đề nghị:

  • Tớ đang trên đường tới Miền Nắng Vàng. Nghe bảo nơi đó đẹp lắm, ấm áp quanh năm, lại còn khô ráo không sợ ẩm ướt nữa chứ! Nếu cậu chưa biết muốn đến nơi nào thì đi với tớ cho vui. Cùng đi nhé?

Nhìn nụ cười của Củ Hành, Vỏ Gỗ bỗng nhớ tới lời của Mặt Trăng, nó liền đáp:

  • Ừ… chúng mình đi thôi!

Vỏ Gỗ lại một lần nữa lên đường, nhưng lần này còn có thêm Củ Hành, cùng che mưa chắn nắng, cùng sẻ chia buồn vui. Mỗi cung đường mới đều trở nên tươi đẹp hơn trong mắt Củ Hành và Vỏ Gỗ, chẳng vì hoa thơm cỏ lạ, mà vì chúng chung đôi.

Tác giả: Võ Thị Thùy Linh, 25 tuổi, Hưng Yên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *