Bức ảnh của Pô

Hạng mục THCS – Giải Ba

Cô bé của gia đình năm nay lên 12, tên là Khả Hân, nhưng cả nhà quen gọi là Pô bởi vì cô bé rất thích chụp ảnh. Pô chính là lấy từ chữ Photo* trong tiếng Anh.

Vì công việc nên bố phải làm ở tận Hải Phòng, mỗi tuần Bố chỉ về nhà một lần, có khi bận quá thì cả tháng mới về. Dù ở xa là vậy nhưng hàng ngày Bố đều gọi về nhà hỏi thăm, nói chuyện với hai mẹ con. Mẹ kể gần đây Pô thường xuyên mượn điện thoại của Mẹ để chụp ảnh, có vẻ cô con gái rất thích chụp ảnh. Nghe vậy, khi về thăm nhà, Bố đã mua cho Pô môt chiếc máy ảnh mini. Pô nhảy cẫng lên vui sướng và nhận món quà bằng cả hai tay. Đây chỉ là một chiếc máy ảnh nhỏ có chức năng đơn giản nhưng Pô rất trân trọng, Bố lấy làm vui lắm.

Từ đó trở đi, lúc nào Bố cũng nhìn thấy Pô đeo chiếc máy ảnh bên vai và chạy tung tăng khắp phố để chụp được những tấm ảnh đẹp. Những tấm ảnh sinh động và hồn nhiên của Pô có thể là thiên nhiên, khung cảnh đời thường, bạn bè, những con bướm, châu chấu, hay cầu vồng… tất cả đều toát lên sự hồn nhiên, trong sáng và ẩn giấu sự dịu dàng bên trong.

Hôm đó, chú Khoa là đàn em hồi Đại học của Bố đến nhà chơi. Thấy Pô thích thú bày ra những tấm ảnh, chú Khoa liền giới thiệu cho cả nhà một cuộc thi nhiếp ảnh nhí, Pô tỏ vẻ hứng thú và đồng ý tham gia.

Sau hôm đó, Pô hoàn toàn tâm tập trung vào “chuyên môn”. Nghe Mẹ nói, ngày nào cũng vậy, cứ tan học là Pô lại xin phép ra ngoài tìm kiếm và chụp thật nhiều những tấm ảnh đẹp. Mọi khi, mỗi khi thấy Bố về là Pô sẽ chạy ngay ra cửa và nhảy lên ôm chặt lấy Bố. Nhưng lần này thì khác, khi Bố về đến nhà, chỉ thấy cô con gái đang mải mê với chiếc máy ảnh. Cách con bé tập tành bắt chước các anh chị chuyên nghiệp khiến Bố bật cười vì sự ngộ nghĩnh và đáng yêu. Dù cảm thấy hơi buồn vì không được con gái bé bỏng đặt lên hàng đầu nữa nhưng Bố vẫn rất động viên và ủng hộ cho sở thích của Pô.

Một buổi sáng, Mẹ nhờ Bố tết tóc cho Pô vì Mẹ phải đi họp sớm. Vừa tết tóc cho Pô, Bố vừa hỏi chuyện:

“Bức ảnh cho cuộc thi thế nào rồi con?”

Pô bĩu môi, tỏ vẻ hờn dỗi:

“Con có chụp nhiều rồi nhưng vẫn chưa ưng tấm nào ạ. Ý con là, con thấy có vài bức cũng đẹp nhưng mà nó vẫn không đủ…”

“Chủ đề cuộc thi là gì nhỉ?”

“Là ‘Chụp thứ đẹp đẽ nhất đối với em ạ.”

“Con hãy thủ nghĩ đến thứ thân thuộc nhất với con xem sao. Có khi những thứ đơn giản nhất lại là đẹp đẽ nhất đấy?”

Pô trầm tư một lúc, rồi cô bé thốt lên:

“A! Con nghĩ ra rồi!”

Nói xong, Pô vội chạy đi đâu loay hoay làm gì đó rồi nhanh chóng quay lại cho Bố tết tóc tiếp. Bố băn khoăn hỏi nhưng Pô lại chỉ cười cười, không nói. Bố cũng không gặng hỏi thêm nữa dù vẫn rất tò mò.

 

Một tháng sau, khi nhận kết quả cuộc thi, Mẹ bất ngờ lắm. Mẹ liên lạc ngay cho Bố để cả nhà cùng đi nhận giải.

Trong gian phòng lớn, những bức ảnh của các thí sinh treo kín bốn bức tường. Có tấm chụp cảnh pháo hoa, có tấm chụp bầu trời sao… Bố đi cùng Mẹ và ngồi phía dưới bục trao giải. Tấm màn được vén lên, những bức ảnh hạng Nhất, Nhì, Ba lộ diện. Các thí sinh đạt giải lần lượt đứng thành hang trên sân khấu. Nhìn tấm ảnh đạt giải nhất, Bố ngạc nhiên lắm! Tấm ảnh được đóng khung, lồng kính, trong đó có người cha trẻ vụng về, ân cần đang tết tóc cho một bé gái. Mẹ mỉm cười nói với Bố:

“Lúc đi nộp bài thi, em hỏi Pô là tại sao lại chụp tấm ảnh này, con bé trả lời vì bức ảnh này là do cả hai mẹ con cùng tạo ra và đi nộp, nên lấy hình mẫu là người hai mẹ con cùng yêu nhất. Anh nhận ra người cha trong bức ảnh không?”

Bố rất ngạc nhiên, rồi tự hào và cảm động khôn xiết. Bố chợt hiểu ra là khi ấy là Pô chạy đi lấy máy ảnh, giấu ở nơi mình không thấy và hẹn giờ để chụp được tấm ảnh này. Chia sẻ với người dẫn chương trình, Pô ở trên bục trao giải bày tỏ:

“Cháu chụp được tấm ảnh này là nhờ chiếc máy ảnh bố tặng. Bố cháu hay đi làm xa nên chỉ có thể về nhà vào cuối tuần. Nhưng dù bận việc thế nào thì bố cũng luôn cố gắng dành thời gian về nhà chơi với cháu. Đối với cháu, thứ đẹp đẽ nhất là khoảng thời gian bên bố ạ!”

Nghe những lời nói hồn nhiên, ngây ngô đầy tình cảm của Pô, Bố không thể chờ đến lúc ôm chặt cô con gái vào lòng.

Tác giả: Hoàng Phương Hoa, 14 tuổi, Hưng Yên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *