Biệt đội bảo vệ cây bằng lăng

Hạng mục Tiểu học – Giải Nhì

Xin chào tất cả các bạn! Mình là một chú Ve Sầu 7 tuổi. Mình và chị Bằng Lăng là chị em từ lâu rồi. Chị ấy cao lớn, khỏe khoắn và mình luôn ở cạnh chị ấy hát ca. Chiều chiều, các bạn học sinh đi học về là ra sân chơi, chị Bằng Lăng thấy thế bèn nở hoa và tỏa bóng mát. Không những vậy, chị còn bảo mình phải sáng tác nhiều bài hát thật hay để các bạn thư giãn khi vui chơi.

Một ngày nọ, khi đang mải mê hát, mình thấy một nhóm người tụ tập nói chuyện ngay dưới gốc cây. Một ông râu ria, trông dữ dằn cất tiếng:

“Phải chặt cái cây này đi thôi! Chúng ta đang cần củi mà.”

“Ngài có chắc không? Cái cây này đẹp mà.” – Người bên cạnh ông ta nói

“Ta không quan tâm!” – Ông ta quát người kia – “Ta cần củi chứ không cần hoa! Nghe đây, 5 giờ chiều ngày mai chúng ta sẽ chặt cái cây này!”

Mình nghe đến đó mà sững sở cả người. Đúng lúc đó, chị Gió đi qua thấy vẻ mặt của mình, chị hỏi :

“Ve Sầu ơi, em làm sao thế?”

Mình kể hết chuyện và tỏ ý muốn cho đám người kia một bài học.

Chị gió nói :

“Em không làm được một mình đâu! Em cần sự giúp đỡ của các bạn.”

Nói xong chị Gió bay đi ngay. Còn mình, mình phải tìm cách cứu chị Bằng Lăng thôi! Mình đến bên anh Xà Cừ để tìm Ve MiMi và Lala nhờ giúp đỡ, họ luôn hiểu mình.

Sau khi nghe chuyện, cả MiMi và Lala đều hốt hoảng. Mimi nói:

“Không được! Họ không được chặt chị Bằng Lăng!”

“Vậy mấy giờ họ đến chặt?” – Lala hỏi

“Em nghe nói 5 giờ chiều ngày mai họ sẽ đến.”

Mimi quả quyết:

“Vậy chúng ta có 24 giờ để hành động. Để mình và Lala gọi thêm các bạn Ve khác. Cậu hãy gọi thêm đội quân Ong và Kiến. Cậu cứ yên tâm về nhà đi nhé!”

Khi quay trở về, mình ra sức an ủi chị Bằng Lăng và cũng trộm nghĩ, sao chị ấy không di chuyển ra chỗ khác để sống nhỉ? Thật khó khăn cho một cây bằng lăng sống ở thành phố chật hẹp, đông đúc và đầy bụi bặm như thế này…

Sáng hôm sau, mình đến tìm Kiến Chúa ở thành phố Kiến. Đường đi qua biết bao nhiêu là ngã tư cùng những con phố dày đặc xe cộ, rất quanh co và khó tìm. Vừa đến cửa thành phố, chị Kiến Chúa đã cao giọng hỏi:

“Là Ve Sầu đó hả? Em tìm chị có việc gì, vẫn đang mùa hè mà, đã đến đông đâu mà cần lương thực sớm vậy?”

Mình gãi đầu gãi tai đầy ngại ngùng vì hóa ra chuyện xưa chị vẫn nhớ. Nhưng rồi, mình kể lại chuyện cần cứu chị Bằng Lăng cho Kiến Chúa nghe. Kiến Chúa sửng sốt:

“Bị chặt ư? Chị ấy từng là nơi trú ẩn của cả nhà chị đó. Các con đâu?! Mau chuẩn bị vũ khí cho ta! Ve Sầu, em yên tâm, chuyện ở đây cứ để chị lo!”

Mình chào Kiến Chúa rồi đi ngay. Bây giờ, mình phải đi gặp Ong Chúa… mà tìm tổ Ong ở đâu đây? Mình nên nhờ anh Chào Mào Đỏ, vì anh ấy bay khắp nơi nên chắc chắn sẽ biết. Vừa ngỏ lời, anh liền sốt sắng chở mình một lèo tới tổ Ong. Anh trịnh trọng giới thiệu:

“Đây là Tổ Ong Vò Vẽ – chỗ quen biết của anh. Toàn chiến binh xịn thôi đấy!”

Mình đến trước cửa nơi có một chú Ong Lính đang đứng nghiêm trang, mình liền mở lời:

“Cháu là Ve Sầu, cháu muốn gặp Ong Chúa để xin trợ giúp. Việc gấp lắm rồi ạ.”

Ong Lính suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

Mình theo Ong Lính vào trong rồi thấy một bác Ong to lớn mặc bộ hoàng bào, dáng ngồi đường bệ. Bác ta cất giọng hỏi:

“Ve kia, sao không ở nhà ca hát mà lại tới đây tìm Ong Chúa ta?”

Mình kể hết sự tình rồi xin Ngài giúp. Ong Chúa đồng ý và yêu cầu mình dẫn đường cho đội quân Ong Lính đến chỗ chị Bằng Lăng.

Về tới nơi, mình thấy mọi người đang đợi. Cả một tập đoàn Ve Sầu, tập đoàn Kiến đang đứng nghiêm trang. Các anh chị chim Chào Mào, chim Sâu, chim Sẻ được các bạn Kiến thông báo cũng đã tề tựu đông đủ. Tất cả đang bàn kế hoạch sôi nổi, bỗng một giọng nói vọng lên:

“Mau chặt cái cây này đi!”

Thì ra là lão râu ria hôm qua đã tới. Mình bay tới trước mặt ông ta, nói lớn:

“Ve ve, chúng tôi phản đối hành động của ông, đó là phá hoại môi trường! Nếu ông cố tình chặt chị Bằng Lăng đi, chúng tôi sẽ cho ông bài học!”

“Hứ!” – Lão ta phớt lờ – “Còn chờ gì nữa? Mau chặt đi!”

Mình liền ra hiệu cho đội quân Ong Vò Vẽ, tốp đầu phi tới đốt vào mặt ông ta, tốp còn lại chặn không cho đội chặt cây hành động. Đoàn Ve Sầu thì che kín thân cây, chim chóc lao xuống như tên bắn, gõ vào đầu những tên thợ. Còn đội quân Kiến thì bò vào trong giầy, trong áo những tên tham lam đó, dùng hàm răng sắc bén cắn lia cắn lịa. Thấy bị tấn công liên tiếp, đám người sợ quá, vứt cưa lại rồi chạy bán sống bán chết. Lão râu ria hét lên:

“Các ngươi nhớ đấy, ta sẽ còn quay lại! Ta chưa chịu thua đâu!”

Dù đã đuổi được đám người đó, nhưng mình vẫn lo lắng, không biết những ngày tới họ có đến nữa hay không. Biết làm thế nào để họ từ bỏ ý định xấu xa đó đi bây giờ?

Thấy vẻ mặt băn khoăn của tôi, mọi người đồng thanh nói:

“Ve Sầu đừng lo, chúng tôi sẽ là Biệt đội bảo vệ chị Bằng Lăng cùng với cậu.”

Chị Bằng Lăng vui quá, cành cây xôn xao, những bông hoa nở xòe như muốn cảm ơn Biệt đội. Còn chúng mình thì cao giọng ca vang:

Ve vẻ vè ve,

Khi mùa hè tới

Ở xứ Nhiệt đới

Nóng nực vô cùng

Cây là nhà chung

Mình cùng gìn giữ

Giữ cho bóng mát

Giữ cho quả thơm

Giữ cho hoa đẹp

Bảo vệ Môi trường

Tác giả: Kiều Mai Thanh Trúc, 10 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *