Cụ Đa già

Hạng mục Tự do – Giải Ba

Bên này là đường cao tốc, những dòng xe hối hả, lao vun vút đi về đích nào xa lắm. Bên kia là cánh đồng lúa màu xanh đang dần bị thu hẹp lại  bởi các sân gôn và đống vật liệu đổ ngổn ngang. Cụ Đa già ở bên này đường, dẫu đã ngót trăm tuổi những vẫn cố vươn cao lên để nhìn thấy cánh đồng. Ban ngày ồn ào,  họ không trò chuyện được. Chỉ có ban đêm, nhất là những đêm trăng thanh gió mát, cụ Đa và các cô Lúa rì rầm, rì rầm những câu chuyện kể đến sớm mai…

Cụ Đa bắt đầu bằng giọng kể trầm ngâm đầy chiêm nghiệm của người nhiều tuổi. Cụ bao giờ cũng bắt đầu bằng lời lẽ rất dịu dàng:  “Này, các cháu có biết không…”. Sau lời nói ấy là chẳng còn tiếng ồn nào nữa, chỉ có cánh tay khẽ đưa lên đầy hưởng ứng vẫy vẫy,   rồi các cô Lúa ngả đầu vào bờ cỏ đẫm sương nghe cụ Đa kể chuyện…

Cụ Đa hào hứng mỗi khi nói về ngày xưa. Cụ bảo cái thời đẹp đẽ  ấy là khi chưa có con đường cao tốc chạy qua trước mặt. Lúc ấy cụ hiên ngang đứng trước cổng làng quay mặt ra cánh đồng lúa mênh mông. Dưới chân cụ là quán  nước chè của bà lão góa trong làng. Quán nước ấy đông lắm, ai đi làm đồng cũng ghé vào, dăm ba câu chuyện quanh bát nước chè xanh. Cái cổng làng xinh xinh tựa vào lưng cụ là cái cửa ngõ đón nắng, đón gió, đón người vào làng… Người bạn gần gũi nhất với cụ là cánh đồng lúa. Một năm hai mùa, lúc các cô thời mạ non, khi các cô thời con gái, cho tới lúc các cô kết thành những bông lúa vàng trĩu hạt, cụ Đa già này biết hết. Cụ còn bảo: “Cụ thương các cô Lúa vào những mùa hạn hán, vắt kiệt sức mình chống chọi với nắng nóng, vào mùa lũ lụt thì chơi vơi trên dòng nước thoi thóp từng giờ”. Vậy nhưng cụ Đa vẫn ngợi khen các cô Lúa kiên cường và nhân hậu  bao giờ cũng nỗ lực mang đến mùa màng bội thu.

Nghe đến đây, các cô Lúa ai cũng ứa nước mắt xúc động. Họ cũng thương cụ Đa lắm! Cách đây ngót chục năm, chẳng biết ở đâu kéo đến toàn những xe tải, chất xung quanh cụ Đa là những tảng bê tông to tướng… Rồi máy cưa điện, họ cắt thân cành của cụ. Máy cứ xoẹt cái là một cành to rơi xuống, nhựa ứa ra, các cô Lúa gào lên đau xót, họ thương cụ Đa già, họ sợ cụ không sống nổi. Cụ Đa sừng sững là vậy mà bây giờ chỉ còn lại thân cây, lá cành bị phạc hết. Bên cụ không còn cái cổng làng mà là những nhà cao tầng xây chen chúc. Thay vào cái quán cóc liêu xiêu  là những cái xe gom rác bốc mùi hôi thối. Cụ Đa buồn, ủ rũ bao ngày, cụ nhìn ra cánh đồng lúa lơ đãng lặng im.

Thế rồi thời gian trôi qua. Con đường cao tốc đã làm xong, cái khoảng cách của cụ Đa và các cô Lúa  đã xa nay lại xa hơn nữa bởi sự ồn ào khói bụi. Cụ Đa râu tóc bạc phơ  đứng bên cổng làng bình yên này đã quen dần với  phố phường đông đúc. Vốn dĩ thân hình tráng kiện, cụ Đa vươn thân cành lên trên những mái nhà bê tông để ngóng về đồng lúa với những câu chuyện chỉ kể về ban đêm. Đêm trăng  mơn man gió, cánh đồng lúa thức giấc để ca hát. Bản đàn bất tận của chú Dế Mèn như vút lên cùng con diều sáo vi vu, cụ Đa tuy đã già nhưng vẫn đung đưa thân mình hòa nhịp với không gian mà cụ gọi là “không gian thần thánh”. Đêm không ai ngủ, họ hát hò và kể những câu chuyện đến sớm mai…

Nhưng  mấy hôm nay cụ Đa lại than phiền, giọng cụ đầy âu lo, cụ bảo: “Cụ rất sợ một ngày nào đó các cô Lúa, Dế Mèn, cánh diều biến mất, nơi đây lại là các dãy phố, văn phòng,… Cụ ở bên này đường biết trò chuyện cùng ai? Cụ sẽ chết mất vì cô đơn!”. Các cô Lúa cười và bảo với cụ Đa là: “Cụ sẽ nói chuyện với con đường nhựa với tường bê tông nhé!”, rồi các cô ấy lại hòa vào bản nhạc bất tận của cánh đồng…

Cụ Đa vỗn dĩ là người lo xa, nghe các cô Lúa nói thế thì cụ cũng cho là phải, cụ tự nhủ mình cũng phải nói chuyện, làm quen với đường nhựa và tường bê tông. Tối hôm qua trăng thanh gió mát, cụ quay sang hỏi bức tường đứng ngay cạnh mình: “Này, cậu có thấy trăng đẹp không? Gió có làm cậu mát không?…”.  Cụ hỏi mấy câu mà chẳng có lời đáp lại. Cụ Đa buồn lắm, cụ lại ngóng vọng về phía cánh đồng bên kia đường cao tốc…

Tác giả: Nguyễn Hồng Yến, 44 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *