Hôm nay tôi nghỉ làm

Hạng mục Tự do – Giải Ba

    Sáng nay như bao sáng khác, tôi tiếp tục muộn làm và vô cùng nóng nảy hành hạ nút gọi thang máy. Thang máy chung cư nhà tôi lúc nào cũng vậy, luôn chậm chạp và hệ quả lúc nào cũng đầy nhóc người bên trong vào cái giờ trẻ con đi học, người lớn đi làm. Trong tâm trạng gấp rút hôm nay, lòng tôi còn thêm phần buồn bực vì không hiểu sao lúc nào mình cũng vội vã và muộn màng.

    Cửa thang máy mở ra, tôi thoáng nhìn thấy không đông như mọi lần, tôi cúi gằm mặt đi vào. Đã lâu rồi tôi không biết hàng xóm là gì, láng giềng là ai. Tôi không phải người ở đây và ngầm hiểu mình phải cố sống ở một nơi mình không thuộc về. Đứa con xa quê là tôi thậm chí chẳng nhớ có lúc nào mình có nhớ người thân hay không…

    Vẩn vơ, từ mũi truyền lên não tôi một mùi quen thuộc. Không phải mùi thơm. Ấy là cái mùi người không lẫn nước hoa, chẳng pha mùi sữa tắm, cũng không hề là mùi nước thơm quần áo. Đơn thuần là mùi người, mùi người đã cũ, mùi người già. Mùi của bà tôi.

    – Cháu đi học hay đi làm mà đi muộn thế?

    Tôi hơi bất ngờ vì lâu rồi chẳng ai hỏi chuyện, cũng chẳng chủ động nói chuyện với ai ngoài những mối quan hệ cần và đủ. Tôi lung túng đáp:

    – Cháu đi làm ạ!

    Tôi ngập ngừng rồi cũng lại mở lời:

    – Bà đi chợ ạ?

    – Không, bà xuống sân đi dạo thôi. Thanh niên bây giờ đứa nào cũng xinh đẹp, nhưng mà gầy quá! – Bà cười.

    Tôi ngẩng lên nhìn bà, nhưng rồi lại phải hơi cúi xuống vì bà thấp hơn mình. Nhìn bà, tôi nhớ đến bà nội tôi. Mặt mũi bà nhăn nheo cả, chiếc áo, chiếc quần, đến đôi dép cũng chuẩn “xì – tai” người già. Và hơn hết, bà có mùi giống của bà tôi. Giống chiếc quạt nan để ngoài hiên nhà bị hắt cơn mưa rào vậy. Sẽ thật buồn cười nếu gặp một người lạ và bật khóc đúng không? Tôi lúng túng, nửa vì không biết nên phải làm gì với cuộc hội thoại đầy ngượng ngùng này, nửa vì phải xử trí với khối cảm xúc đang dâng lên nghẹn họng. Rất may, chiếc thang máy lúc này lại vô cùng được việc, nó mở ra nơi tầng trệt. Tôi lại về chế độ vội vàng của mình, miệng chào bà và bước nhanh cho mình đi khuất.

    Tới khi dắt xe ra khỏi nhà tâm trạng tôi vẫn chưa bình ổn lại. Tôi nhớ nhà, tôi nhớ bà tôi, tôi nhớ những ngày thơ của tôi khi vẫn còn có bà. Và, tôi tha thiết muốn biết con thuyền giấy mình gấp rồi tự tay đặt lên quan tài của bà nội trước khi lấp đất ngày đó, liệu nó đã đưa bà đến nơi chưa?

    Đột nhiên tôi muốn nghỉ một ngày.

Tác giả: Phan Duy Hạnh, 27 tuổi, Yên Bái

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *