Bồ Công Anh

Hạng mục Trung học cơ sở – Giải Ba

    Tại một khu vườn nhỏ, chị tiên Mùa Xuân đã ghé tới và tặng cho mỗi loài cây một vẻ ngoài rạng rỡ hơn. Trong khi đó, lại có một bạn Bồ Công Anh than phiền:

    “Ước gì mình được như bác Táo quanh năm tươi tốt, không bị héo úa.”

    Bồ Công Anh nhìn sang những bạn khác thấy những nhánh hoa nhỏ đều bị gió cuốn đi và trở nên xấu xí. Bồ Công Anh không muốn trở nên xấu xí như các bạn nên đã khóc lớn, thế rồi chị tiên Mùa Xuân xuất hiện:

    “Em làm sao vậy hả Bồ Công Anh?” – Chị tiên hỏi.

    Bồ Công Anh trả lời:

    “Em không muốn giống các bạn Bồ Công Anh khác, em muốn được như Bác Táo để không bị héo khô và xấu xí.”

    “Đó là vì Gió sẽ đưa các nhánh hoa của em đi và có thể sinh sôi, nảy nở ở nhiều nơi hơn chứ không phải ở mỗi mảnh đất này thôi.” – Chị tiên Mùa Xuân khẽ bảo với Bồ Công Anh.

    “Em không muốn đâu… Em không muốn đâu…” – Bồ Công Anh khóc nấc lên.

    Chị tiên Mùa Xuân thở dài rồi nói:

    “Vậy giờ chị cho em 5 điều ước, được không?”

    Bồ Công Anh vui sướng:

    “Được ạ! Em cảm ơn chị nhiều!”

    Bồ Công Anh nói xong thì chị Tiên Mùa Xuân cũng biến mất. Bồ Công Anh thì thầm:

    “Ước gì mình có thể biến thành cây to lớn như Bác Táo.”

    Nói xong, trong nháy mắt bạn ấy đã biến thành một cây táo to lớn và khỏe mạnh.

    Ngày hôm sau, có đàn chim bay tới mang theo bao nhiêu thứ rác đậu trên Bồ Công Anh để làm tổ. Bồ Công Anh thấy thế liền hét:

    “A… a… a… Lũ chim bẩn thỉu, mau biến khỏi người ta!”

    “Mình ước lũ chim kia biến khỏi đây.” – Bồ Công Anh thầm nói.

    Rồi vào một ngày khác, có một con chim gõ kiến bay tới và gõ liên tục vào thân Bồ Công Anh.

    “Ngứa quá! Đau quá!” – Bồ Công Anh kêu lên – “Mình ước con chim đáng ghét này không còn xuất hiện ở đây nữa!”

    Chú chim vừa bay đi thì mây đen kéo tới, gió thổi cuốn bay mọi thứ. Bồ Công Anh nghiêng ngả nói với bác Táo:

    “Bác Táo ơi! Cháu không thể đứng nổi nữa. Bão mạnh quá!”

    “Cháu phải cố gắng lên! Chẳng lẽ cháu lại ước là gió bão biến mất à? Cháu không thể cứ ước mãi thế được, Bồ Công Anh ạ.” – Bác Táo nói.

    Trong lúc bác Táo vẫn đang đứng rất chắc trên mặt đất thì Bồ Công Anh đã sắp ngã rồi. Bồ Công Anh nghĩ bụng:

    “Làm một cây to khỏe như bác Táo không ngờ lại khó khăn như vậy. Thôi thì mình ước được biến trở lại thành Bồ Công Anh.”

    Chớp mắt, Bồ Công Anh biến lại nhỏ xinh. bác Táo liền lấy một cành cây của mình để che bão gió cho Bồ Công Anh.

    Bão đi khỏi, cảm động vì bác Táo đã che chở cho mình, Bồ Công Anh liền dõng dạc:

    “Bác Táo ơi, điều cuối cùng cháu muốn ước đó chính là bác sẽ luôn khỏe mạnh, vững chắc để sống hạnh phúc mỗi ngày.”

    “Cảm ơn cháu!” – Bác Táo mỉm cười và nói.

    Từ đó, cuộc sống của Bồ Công Anh lại như mọi ngày và vui vẻ hơn bao giờ hết.

Tác giả: Nguyễn Hải Anh, 13 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *