Bảy sắc cầu vồng

Hạng mục Tiểu học – Giải Nhì

    Một hôm, khi đang hoàn thiện bức tranh của mình, anh họa sĩ vô cùng phân vân không biết chọn màu gì để tô nền cho bức tranh. Vì quá mệt nên anh đã thiếp đi. Trong giấc mơ, anh nghe thấy các màu sắc tranh luận với nhau.

    Đầu tiên, anh màu Đỏ lên tiếng:

    “Đương nhiên tôi là người quan trọng nhất! Đến quốc kì còn phải mang màu của tôi nữa cơ mà!”

    Cô màu Cam cũng chẳng chịu kém cạnh:

    “Nhưng anh lại chẳng phổ biến bằng tôi đâu anh Đỏ ạ! Tôi có mặt ở khắp mọi nơi, ở tất cả các quả cam trên đời. Trẻ em cũng vô cùng thích tôi vì tôi mang màu sắc của những viên kẹo nữa.”

    “Làm sao bằng tôi được!” – Màu Vàng lên tiếng – “Các anh nên nhớ, nguồn sống của Trái Đất này là Mặt Trời. Mà Mặt Trời thì có màu gì? Cả hàng triệu những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời kia nữa cũng đều có màu vàng cả đấy. Tôi chả quan trọng hơn gấp tỉ lần cái vỏ cam của chị.”

    Bác Xanh Lá ôn tồn lên tiếng:

    “Công nhận các cháu nói cũng đúng. Nhưng mà bác cho rằng màu của thiên nhiên, cây cỏ mới là đẹp nhất!”

    “Thế còn màu bầu trời với nước biển thì sao ạ?” – Xanh Lam cố cãi.

    Cậu bé màu Chàm im lặng mãi nãy giờ mới lên tiếng:

    “Em thì em thấy là màu chàm trên các áo của các bà, các mẹ mới đẹp và thân thương nhất!”

    Mọi người đều tranh cãi chẳng ai chịu nhường ai, khiến em gái út màu Tím phải khóc nấc lên vì ấm ức. Em thỏ thẻ:

    “Các anh, các bác ai cũng tốt cả, còn mỗi em là ít được biết đến nhất thôi, em chỉ được xuất hiện trong nét bút mực của các bạn nhỏ”.

    Anh họa sĩ nghe thấy tất cả cuộc tranh cãi của các bạn màu, cuối cùng anh cũng biết mình phải làm gì. Khi thức dậy, anh mỉm cười vẽ trên bức tranh một chiếc cầu vồng thật lớn, cả bảy màu cùng nhau hiện lên vô cùng đẹp. Lúc này mọi người mới nhận ra, họ chỉ tỏa sáng rực rỡ nhất khi đứng cạnh nhau.

Tác giả: Lê Thị Vân Anh, 9 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *