Chiếc gối nhỏ

Hạng mục Tiểu học – Giải Nhì

Mùa đông năm ấy, nhà tôi rất khó khăn, mẹ và anh trai tôi phải nhận thêm rất nhiều vải về để may quần áo kiếm tiền nuôi gia đình. Chiếc gối của tôi đã cũ, tôi muốn có một chiếc mới nhưng vì điều kiện chưa cho phép nên mẹ chưa thể may được cho tôi.

Một hôm, tôi cùng mẹ dọn phòng ngủ trong nhà thì thấy một chiếc hộp rất đẹp nhưng hơi cũ một chút. Lòng rất tò mò, tôi gợi ý:

“Hay là hai mẹ con mình khám phá chiếc hộp được không mẹ”.

Mẹ ngập ngừng một lúc rồi cũng đồng ý. Tôi thích thú liền mở ra xem. Bên trong là hai miếng vải màu hồng và vàng và nhiều vải vụn nữa. Mẹ quay sang nói thầm với tôi:

“Mẹ sẽ làm cho Gấu một chiếc gối nhé!”

Đầu tiên, mẹ lấy miếng vải hồng và vàng khâu vào nhau, sau đó cắt vải vụn thành nhiều mảnh. Tôi thắc mắc:

“Tại sao mẹ không để cả mà lại cắt nhỏ ra?”

Mẹ trả lời:

“Vì mẹ sợ con nằm không êm, sẽ bị đau đầu.”

Nhìn mẹ làm mà tôi thiếp đi lúc nào không hay. Tôi chỉ biết khi tỉnh dậy vẫn loáng thoáng thấy ánh đèn, chắc mẹ vẫn chưa ngủ.

Một tuần sau, mẹ đưa cho tôi chiếc gối, trên đó có thêu dòng chữ: “Mẹ yêu con”. Hóa ra là mẹ đã thức đêm để thêu gối cho tôi. Tối hôm đó, tôi dùng chiếc gối mới mà cảm thấy dù chỉ là một chiếc gối nhỏ nhưng nó là cả một bầu trời hạnh phúc của mình.

Mãi sau này tôi mới biết rằng chiếc hộp ấy là món quà đầu tiên bà ngoại tặng cho mẹ khi bà nhìn thấy mẹ có niềm yêu thích với công việc may vá. Món quà đó mẹ tôi đã cất giữ rất cẩn thận, không nỡ đem ra dùng ngay cả khi mẹ vẽ nên những đường may vá đầu tiên của mình. Điều đó càng khiến tôi yêu quý chiếc gối mà mẹ làm cho tôi hơn. Nó không chỉ chứa đựng tình yêu của mẹ dành cho tôi trong những ngày đông lạnh giá, mà nó còn là món quà đầu tiên của mẹ, món quà đầu tiên của tôi, món quà truyền qua ba thế hệ. Tôi sẽ trân trọng và giữ gìn chiếc gối này mãi mãi. Nó sẽ giúp tôi có thêm động lực khi tôi mệt mỏi hay gặp chuyện buồn phiền.

Tác giả: Vũ Phương Linh, 9 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *