Cây gạo cõng mặt trời

Hạng mục Tự do – Giải Nhì

Dòng sông nhỏ chảy qua làm cánh đồng lúa bị tách làm đôi. Đường tách ấy, mùa hè nhuốm màu tím ngát của hoa bèo, mùa thu chuyển màu nước xanh biếc mây trời, mùa đông soi bóng những mảng lá vàng. Đến mùa xuân, tháng ba, dòng sông đỏ rực như được thắp hoa đăng, đó là khi cây gạo già đứng bên cây cầu đá có chín nhịp đá xanh trầm tĩnh trổ hoa. Buổi sáng, đứng dưới cánh đồng xa xa nhìn sang, cây gạo như đang cong lưng cõng mặt trời. Khi ấy, cây gạo phát ra muôn vàn ánh sáng lấp lánh hắt xuống dòng sông, rọi khắp mấy cánh đồng. Trên đồng, chim nhẹ cánh bay từng đàn đuổi theo mặt trời, những giọt sương căng mình trượt nhanh trên mặt cho lá lúa thêm xanh thẫm, gió đu đưa vài chiếc lưới tơ nhện mới chăng như chao võng.

            Ở một chiếc lưới có những sợi tơ vừa chăng còn trong suốt như sương, chú Nhện Hoa đứng trên một sơi tơ chính chắc như dây cáp nhìn mê mải về phía cây gạo đang cõng cho mặt trời bay lên.

“Bao giờ thì mình lên tới chỗ cây gạo cõng mặt trời kia nhỉ?”

Nhện Xám, anh trai Nhện Hoa đáp:

“Anh em mình cùng đến chỗ cây gạo cõng mặt trời đó nhé.”

Quay sang bên cạnh, thấy bạn Nhện Nâu hàng xóm đang nằm khểnh giữa lưới mà hát nghêu ngao, Nhện Hoa rủ:

“Bạn có muốn tới chỗ cây gạo cõng mặt trời với anh em tôi không? Chỗ đó mới đẹp làm sao.”

“Đi đến đó bằng đi lên trời.”

“Chúng tớ sẽ đi.”

Sáng hôm sau, hai anh em Nhện Hoa cùng nhau mắc dây lưới trên đám lá lúa để ra tới bờ mương. Đến chiều tối, cả hai đi tới một bụi cây cỏ tranh lá nhọn như kiếm đứng ở đầu bờ. Đây sẽ là một trụ đỡ đưa anh em nhện lên cao để vượt mương sang bên kia bằng cách mắc được một dây tơ chính dẻo dai, cứng cáp như dây cáp trên cột điện. Cả buổi chiều tối hôm ấy, hai anh em nhện dừng lại giăng lưới bắt ruồi, muỗi ăn để cho chân khỏe, chắc bụng, mai nhả nhiều tơ. Khi bóng tối ập xuống, hai anh em bèn ngủ sớm lấy sức.

Trời lại sáng, hai anh em thức dậy. Nhìn lên, cây gạo đang tỏa ra những luồng sáng lấp lánh. Nhện Xám đứng trên ngọn cỏ tranh, hít thở mạnh để lấy sức  guồng cho cỗ máy quay tơ trong bụng chạy hết công suất, mong có một luồng tơ dài nhất! Làn gió nam vừa thổi tới, Nhện Xám nhả tơ. Tơ tuôn ra. Nhện Xám giương mấy chân gần dưới bụng kéo tơ cho thật nhanh, nương theo chiều gió. Kiểm tra các sợi tơ đã bắn đi, Nhện Xám giật giật thì phát hiện ra có một sợi không kéo được, chắc chắn sợi tơ đó đã bám được vào ngọn cỏ tranh bên kia mương. Nhện Xám bèn kéo thêm những sợi tơ còn lại, chúng bay quấn vào nhau như chắp thừng.

Thế là cáp treo đã đã hoàn thành.

Nhện Hoa sang trước, Nhện Xám theo sau. Đi đến giữa, chợt có cơn gió mạnh thổi tới, một chiếc lá đa bay trong gió lao thẳng vào người Nhện Xám, khiến nó trượt chân khỏi dây cáp treo, may mà kịp nhả thêm một sợi mắc trên dây cáp để giữ mình lơ lửng, không rơi xuống mương. Nhện Hoa thấy vậy vội đu xuống kéo Nhện Xám lên. Dưới mương, lũ cá, cua đang há miệng thèm thuồng…

Sau hai hôm di chuyển men theo những ngọn phèn đen, tre dại, lau cỏ dọc bờ mương, mỗi lúc, hai anh em lại gần với cây gạo hơn. Cuối cùng, cả hai đến bên cây cầu đá lúc trời đã chạng vạng tối, lựa chọn lều quán ẩn dưới tàng trứng cá làm nơi nghỉ chân. Đêm xuống, hai anh em nhìn sang bên kia cầu, thấy bóng cây gạo sừng sững xanh thẫm giữa trời, chiếc lưng cong như vầng trăng khuyết, còn con sông đã thành một dải lụa sáng bạc đầy mềm mại.

Buổi sáng, khi mặt trời đang đậu xuống cây gạo thì hai anh em bắt đầu chặng đường vượt cầu. Nhện Hoa nhanh nhẹn đi trước, nhưng vừa ló ra thì đã bị một mụ Tò Vò lao đến bắt đi. Cắp Nhện Hoa bay về đến tổ dưới trụ cầu, mụ bổ một nhát lên người nó khiến nó tê dại, mắt dần đờ đẫn. Mụ quẳng Nhện Hoa vào sâu trong tổ rồi vội vã bay đi tìm đất sét để bịt miệng lỗ.

Lại nói Nhện Xám. Nhện Xám quay ra không thấy em đâu, chỉ thấy mấy sợi tơ ngắn đứt đoạn của Nhện Hoa liền hốt hoảng gọi tìm. Bầy ong làm tổ trên cành trứng cá nhao nhao:

“Bị tò vò bắt nhốt vào tổ rồi! Tổ dưới gầm cầu ấy!”

Một bạn ong vén lớp áo cánh hoa lên, rút cái gói thuốc nhỏ xíu đưa cho Nhện Xám. Nhện Xám cúi xin, cảm ơn, rồi cứ sát gầm cầu mà đi, lúc đi bộ, lúc căng cáp. Đến trụ cầu thứ tư Nhện Xám đã tìm thấy tổ tò vò. Nó chui vào trong, thấy em mình đang nằm thoi thóp thì lao vào vực dậy:

“Em bị làm sao thế này?”

Nhện Hoa gượng mở mắt, giọng thều thào:

“Anh chạy đi. Mụ ta nguy hiểm lắm.”

“Anh sẽ đưa em đi cùng! Chúng ta đã hẹn cùng đi lên cây gạo cõng mặt trời cơ mà.”

Nhện Xám cho Nhện Hoa uống thuốc giải độc. Thuốc chảy xuống họng rồi lan đi khắp châu thân Nhện Hoa. Nó thấy bớt buồn ngủ, những cái chân bắt đầu cử động được. Cả hai chưa kịp vui mừng thì ngoài cửa có tiếng đập cánh của mụ Tò Vò. Nhện Xám thì thầm vào tai Nhện Hoa.

Mụ Tò Vò chui vào tổ, cười khoái chí:

“Đợi ta đẻ trứng xong, sẽ lấp lỗ. Ngươi ở đây làm mồi nuôi con ta lớn lên. Ha ha ha!”

Mặt mụ mặt đỏ phừng, ưỡn bụng tiến lại gần chỗ Nhện Hoa. Chợt mụ vấp vào dây tơ trong suốt vừa mới giăng ra liền ngã bổ chửng. Thế rồi liên tiếp nhiều tơ nhện được phóng ra trói chặt mụ Tò Vò lại.

Trước khi cõng Nhện Hoa rời khỏi tổ, Nhện Xám không quên lấy chỗ đất sét mà mụ vừa tha về để bịt miệng tổ. Cho mụ ở đó đẻ trứng mà tự nuôi lũ con của mình!

Đêm ấy, ôm nhau ngủ dưới trụ cầu thứ bảy, hai anh em lại nhìn thấy trăng bay xuống sông, đắm mình trong dòng nước mát.

Sáng ra, tới được trụ cầu cuối cùng, hai anh em đu lên một chiếc rễ gạo buông xuống mé sông, cứ theo đó đi lên. Nhìn gần thế này, nom cây gạo xòe rộng hơn những tán lá, thân cong cong sần sùi, lại có những mắt lồi lõm. Ở một hốc mắt lõm sâu hun hút, mấy chú bọ cánh cứng thò đầu ra làm quen:

“Xin chào! Bọn tớ sống trong cây gạo này đấy.”

“Xin chào!”

Lên cao nữa, hai anh em gặp mấy bạn ong mải bay tới bông hoa gạo đang nở. Nhện Xám gọi với theo:

“Cảm ơn các bạn đã cho thuốc quý!”

Bầy ong cười rúc rích:

“Tổ của chúng tôi ở dưới tầng lá thứ hai. Có lẽ những người anh em của chúng tôi đã giúp hai cậu đấy.”

Cuối cùng, hai anh em leo lên tán cây gạo cao nhất. Chỗ chạc ba này nhỏ hơn nhưng cũng đủ rộng cho hai anh em ôm lấy nhau mà nhảy quýnh lên vì sung sướng. Cả hai ngửa cổ lên ngắm, đã thấy mặt trời được cây gạo cõng lên ở ngay trên đầu. Những tán lá gạo như biết biến đổi màu sắc cứ rung rinh, còn mặt trời thì đang nở nụ cười rực rỡ. Nhện Xám và Nhện Hoa tưởng như có thể kiễng chân, giơ tay với là chạm được tới mặt trời. Từ ngọn cây gạo, mặt trời nhún mình, lấy đà, bay vút lên. Muôn mảng ánh sáng vỡ ra, lấp lánh rơi qua kẽ lá, rơi lên mắt hai anh em chói lóa. Dòng sông dưới kia lấp loáng ánh vàng, ánh bạc. Hoa gạo đang thắp lửa hồng cháy tận dưới đáy sông, lại còn thấy bóng hình của Nhện Xám và Nhện như đôi dấu chấm đầy hạnh phúc.

Tác giả: Nguyễn Thu Hằng, 44 tuổi, Hải Dương

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *