Mưa rào

Hạng mục Tiểu học – Giải Nhất

Ào ào ào…

Một cơn mưa lớn đổ xuống. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ, lòng bực bội: “Mình đang định ra ngoài chơi, giờ lại phải ở nhà”. Từng hạt mưa như những mũi tên bắn từ trên trời xuống, hết mũi này đến mũi khác, chưa có vẻ dừng lại. Mọi thứ trong sân nhà tôi ướt đẫm, mảnh sân lát gạch chuyển từ màu đỏ tươi thành màu sẫm. Bỗng, một bàn tay đặt lên vai tôi:

  • Đi chơi không em?

Tôi ngước nhìn. Chị gái tôi đứng đó, mỉm cười:

  • Đi nghịch nước!

Tôi rất ngạc nhiên, chị tôi chẳng bao giờ đi chơi, thường ngày, tôi chỉ thấy chị ngồi trong phòng đọc sách hay học bài. Chị hay bảo chúng tôi nghịch ngợm, nhất là ngày xưa, mỗi khi tôi bêu nắng hoặc tắm mưa là chị rất giận. Vậy mà hôm nay, chính chị lại rủ tôi đi chơi. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Chưa kịp để tôi trả lời, chị đã trùm lên tôi chiếc áo mưa nhỏ và kéo tôi ra vườn:

  • Chị gấp xong rất nhiều giấy nè: thuyền, người, chim, cá đủ cả nhé!

Tôi mở chiếc hộp chị đang cầm trên tay ra. Trời ơi! Trong hộp là đủ những chiếc thuyền, những con người và động vật đầy đủ màu sắc và được làm bằng giấy. Trước vẻ mặt ngac nhiên của tôi, chị bảo:

  • Thả chúng xuống nước đi em. Rồi em sẽ thấy!

Tôi nhẹ nhàng đặt chúng xuống. Theo dòng nước, chúng cùng trôi vào một vũng nước lớn. Và các bạn sẽ không thể tin nổi tôi đã nhìn thấy gì đâu.

Những nhân vật bằng giấy cùng sống dậy. Kìa, con thuyền đang trôi dọc mép nước; người cùng nhau nắm tay nhảy múa, hát ca, đàn chim thì đang sải cánh bay dọc sân vườn, còn đàn cá, tôm thì tung tăng bơi lội. Trông chúng như một thành phố tí hon vậy.

Chúng tôi cùng nhau ngắm những người giấy chơi đùa. Tôi bỗng cất tiếng hỏi:

  • Làm…thế nào…mà…
  • Bạn giấy của chị đấy. Họ chỉ sống dậy được khi trời mưa rào thôi!

Những người giấy để ý đến sự hiện diện của chúng tôi, họ vẫy tay, ra ý muốn chúng tôi chơi cùng.

Buổi chiều hôm ấy thật là vui, chúng tôi cùng chơi đua thuyền với họ, cùng thi chạy với đàn chim yến. Những người giấy thật thân thiện, họ thậm chí còn gấp hoa quả bằng giấy tặng chúng tôi nữa.

Lát sau, mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn. Những người bạn giấy trở nên vô tri vô giác. Khi tôi cẩn thận xếp họ vào hộp, tôi chợt nhận ra, lần đầu tiên tôi mong trời sớm mưa nhanh trở lại.

Tác giả: Phan Khánh An, 11 tuổi, Hà Nội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *