Mưa đi tìm nắng

Hạng mục THCS – Giải Nhì

“Không! Tôi mới là người quan trọng nhất!”

Đó là tiếng cãi cọ của hai bạn Mưa và Nắng. Vốn dĩ sẽ chẳng có cơ sự này, bởi từ lâu, chúng đã là một đôi bạn ở chung trên bầu trời xanh kia, cùng giúp đỡ nhau làm việc nên rất thân thiết. Chuyện có lẽ bắt đầu từ một buổi chiều, Nắng hỏi Mưa:

“Tụi mình quanh năm làm việc vất vả như vậy, mọi người có yêu mến tụi mình không nhỉ?”

“Tất nhiên là có rồi.” – Mưa đáp – “Nhưng chắc họ sẽ thích mình hơn. Mình đi tới đâu, đều mang lại những giọt nước mát lành, giúp vạn vật tươi tốt.”

“Không, phải là tôi chứ! Ánh nắng của tôi có thể làm mọi vật trở nên bừng sáng. Có tôi thì cây mới nở hoa chào ban mai, con người mới có thể bắt đầu một ngày làm việc mới đầy sức sống. Cậu thử nghĩ xem, có cái lò sưởi nào ấm áp trong mùa đông giá lạnh bằng tôi không? Mưa của cậu sẽ chỉ làm cho mọi thứ lộn xộn và ẩm ướt mà thôi.”

Cuộc cãi cọ bắt đầu.

Chẳng chịu thua, Mưa nói:

“ Ôi, điều đó nghe thật kì cục quá đi! Bầu trời đâu phải lúc nào cũng thích chiếc lò sưởi của anh! Giữa cái oi bức của mùa hè thì đâu cần đến anh, những cơn mưa rào của tôi mới có ích. Tôi chính là chiếc quạt mát mẻ. Mọi người chắc chắc sẽ thích tôi hơn!”

Mưa không nhường Nắng và Nắng cũng chẳng nhường Mưa. Mỗi bạn đứng quay lưng về một phía. Rõ ràng là ai cũng nói đúng nhưng sự tự tôn ngấm ngầm khiến cả hai đều không chịu thừa nhận. Nắng khoanh tay, tức giận hừng hực như có ngọn lửa bao quanh. Mưa thì cau có, những giọt nước ào ào đổ xuống lạnh toát. Tình cảnh lúc ấy thật là khủng khiếp! Muôn loài vừa phải chịu nắng cháy, vừa phải chịu cơn mưa nặng hạt.

Cuối cùng, Nắng là người phá vỡ sự im lặng:

“Này!”

 “Gì?” – Mưa lại trả lời cụt ngủn.

Nắng quay mình, lấy giọng, cao hứng nói:

“Chúng mình làm một cuộc giao kèo đi. Nếu bạn nói mọi người thích bạn hơn, vậy thì tôi sẽ đi trốn một thời gian, ngược lại, bạn cũng vậy. Để xem ai mới là người được yêu thích nhất.”

Mưa đứng trầm ngâm suy nghĩ một hồi, trông thật ra dáng ông cụ non.

“Thế nào? Bạn sợ rồi ư?” – Nắng khích.

“Còn lâu tôi mới sợ. Làm thì làm! Xong đừng có mà hối hận đấy nhé!” – Mưa nói rồi bỏ đi.

Chỉ còn lại mình Nắng, nó cũng băn khoăn một hồi rồi mới ra về.

Sáng hôm sau, Nắng dậy thật sớm. Vươn vai, ưỡn mình, nó thầm nhủ:

“Hôm nay sẽ là một ngày làm việc hăng say đây. Mình phải cho Mưa thấy rằng mình mới thật là người quan trọng.”

Rồi Nắng bay đi với tà áo màu vàng ấm áp và thướt tha. Nó đi đến đâu là vạn vật buổi sớm trở nên thật lộng lẫy đến đó. Khi thì nó bay nhè nhẹ trên thảm cỏ xanh, khi lại lả lướt trên cánh đồng, có lúc lại đua theo cánh chim vun vút trên bầu trời cao rộng. Cả không gian tràn ngập ánh nắng.

Ngày thứ nhất, thứ hai và thứ ba trôi qua, mọi người vẫn còn yêu thích một ngày đầy nắng. Nhưng cho đến những ngày tiếp theo. Nắng nóng kéo dài khiến tất cả bắt đầu héo úa. Cây chẳng được tắm táp bằng những giọt mưa, bông hoa cũng chẳng còn tươi tắn. Đất cằn cỗi, các loài vật xem chừng đều sợ cái oi bức của trời nắng, lẩn trốn sau từng bụi cây. Ngày nghỉ cũng chẳng thấy bạn nhỏ nào đi chơi… Nắng bắt đầu cảm thấy buồi ơi là buồn! Nó tự hỏi vì sao mọi người lại “trốn” mình, chẳng lẽ không ai thích mình nữa ư? Rồi nó nhớ đến giao kèo với Mưa nên lẳng lặng gói chiếc áo vàng yêu thích lại mà đi, đi mãi, khuất sau một vùng biển xa xôi.

Thế là bầu trời tắt nắng. Những đám mây đen to ụ kéo đến.

“A, mưa, mưa về!” – Một bạn nhỏ hét lên.

Nghe bạn nhỏ nói thế, Mưa lấy làm sung sướng lắm! Trông nó lúc này mới thật mát mẻ làm sao! Nó lắc mình, những giọt nước mưa lũ lượt rơi xuống. Nó chào mọi người bằng một trận mưa rào to thật to. Mưa rửa trôi mọi bụi bặm, Mưa tắm táp cho cây cối, Mưa xóa đi chút tàn hơi oi bức còn sót lại. Trong cơn mưa, gió thổi mát rượi. Cả không gian tràn ngập một màu mưa.

Ngày thứ nhất, thứ hai và thứ ba trôi qua, mọi người vẫn còn yêu thích một ngày toàn mưa. Nhưng cũng như Nắng, cho đến những ngày tiếp theo, mưa kéo dài đã làm cho tất cả ngập trong biển nước. Cây cối uống quá nhiều nước mưa đến úng rễ, loài vật chỉ đành ở trong hang, chẳng thể rời chỗ trú. Vạn vật lúc này lại thèm một cuộc dạo chơi. Một cậu bé đứng ngoài trời mưa, nghển cổ lên cao mà hét rằng:

“Hãy đi đi, Mưa ơi, thế là đủ rồi!”

Mưa nghe thấy và nó bắt đầu khóc:

“Chẳng lẽ mọi người lại không thích mình nữa ư?”

Nói đoạn, nó bỏ đi, đi mãi. Mưa cũng đi đến một bờ biển xa xôi nhưng không phải để trốn. Mưa đi tìm Nắng!

Nắng kia rồi! Mưa trông thấy bạn mình đang ngồi một góc chơi với những con song, nó bèn cất tiếng gọi:

“Nắng ơi!”

“Bạn đến tìm mình làm chi? Mọi người đã không còn thích nữa.” – Nắng ủ rũ.

“Mọi người cũng không thích mình, họ đã đuổi mình đi…”

“Ôi, thật vậy sao?”

Bầu không khí trở nên im lặng. Trong gió, có thể nghe được tiếng thở dài của cả Nắng và Mưa. Mỗi bạn đều mang một nỗi buồn riêng trong lòng và chẳng cần nói, chúng cũng ngầm tự nhận về mình phần thua. Biển vẫn trong xanh và yên bình xiết bao… Ở đây, không một ai có thể phàn nàn đến đôi bạn cả.

“A, mình biết rồi!” – Mưa kêu lên như thể vừa phát hiện ra một bí mật động trời. –  “Mọi người không thích bạn, cũng không thích tôi, không phải là họ ghét chúng mình đâu! Có lẽ mọi người đều đang chỉ không thích chúng mình đứng riêng lẻ, đơn độc một mình!”

Nắng ngây ngô tròn mắt nhìn.

Chẳng cần đợi Nắng suy nghĩ, Mưa khoác vai bạn bay lên cao. Vậy là ánh nắng đã về! Ánh nắng ấm áp tuyệt đẹp sau chuỗi ngày mưa tầm tã. Bầu trời ửng hồng. Mọi vật chui ra từ chỗ ẩn nấp, hân hoan chào ánh mặt trời. Ai cũng phấn khởi và vui tươi. Vài đứa trẻ chạy ù ra sân trước, gọi nhau í ới cùng đi chơi. Ngay lúc này đây, Mưa vẫn khoác vai bạn, thì thầm:

“Chỉ khi chúng mình đứng cạnh nhau, giúp đỡ nhau, chúng mình mới thật sự được yêu mến vì làm việc có ích, Nắng nhỉ?”

“Ừ. Thôi mình xí xóa nhé!” – Nắng gật gù. Trong mỗi tia nắng đó, ta vẫn thấy vài hạt mưa nhẹ bay bay, ấy là đôi bạn Nắng và Mưa đang khoác tay như ôm chặt lấy nhau. Đu đưa, đu đưa…

Ở cuối chân trời, phía xa kia mọc lên cầu vồng thật rực rỡ.

Tác giả: Trương Võ Hà Nhi, 15 tuổi, Nghệ An

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *